Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
0h ngày 1/1/2009 (giờ Việt Nam), thời tiết giá rét cũng không ngăn được hàng vạn người Hà Nội kéo ra bờ hồ Hoàn Kiếm để mừng đón tết dương lịch.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cựu chủ tịch FED của Mỹ Alan Greenspan đã nói ông "bị sốc vì mất niềm tin". Niềm tin ấy là gì? Câu trả lời có trong cuốn hồi ký Kỷ nguyên hỗn loạn của ông.
Nói gì về sự giả dối trong giáo dục?
03/12/2008 13:03 (GMT + 7)
Trước những câu hỏi trong lĩnh vực giáo dục: Sự giả dối tồn tại như thế nào? Bạn đã bao giờ giả dối? Và làm thế nào để tránh khỏi sự giả dối? - Tuần Việt Nam ghi nhận những ý kiến của độc giả.

>> Thư 20/11, Bộ trưởng giáo dục lo lắng về sự giả dối

“Sự giả dối” tồn tại như thế nào?

Hoàng Xuân Tùng – Sinh viên Đại học Công nghiệp Hà Nội

Tôi thấy rằng có lẽ chúng ta vẫn bị ảnh hưởng bởi tâm lý “thua trời một vạn không bằng thua bạn một ly” nên vẫn kéo dài tình trạng báo cáo thành tích ảo.

Qua đó các con số tổng kết được chủ động dựng lên dựa trên một thực tế không tương xứng, nhất là trong bối cảnh thi đua lập thành tích cho phong trào nào đó. Chính vì thế, có lẽ việc phát động các phong trào thi đua cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến việc giả dối.

Tôi đã có một năm thi không đỗ đại học. Có lẽ cũng là do nguyên nhân của căn bệnh thành tích. Các thầy cô giáo không đánh giá thực chất học lực của học sinh. Chính vì thế, tôi đã ảo tưởng lực học của chính mình thông qua điểm số, do đó khi không đỗ đại học thì tôi đã cảm thấy rất hụt hẫng và thất vọng. Mong rằng, việc đánh giá năng lực học sinh sẽ thực chất hơn, đặc biệt là đối với học sinh lớp 12.

Đinh Hải Ninh – Giáo viên trường THPT Chũ – Lục Ngạn – Bắc Giang

Tôi thấy nhiều giáo viên đi dự giờ đồng nghiệp đôi khi cũng chỉ vì hình thức mà không thẳng thắn nhận xét ưu và nhược điểm của nhau, đều nhận xét tốt vì nể mặt.

Hay đó là chuyện soạn giáo án ở một số trường, hầu như soạn chỉ mang tính chất hình thức mà không hề kiểm tra đánh giá chất lượng giáo án hoặc công tác kiểm tra không được tiến hành thường xuyên.


Vũ Lan Phương – Sinh viên Đại học Răng Hàm Mặt

Tôi thấy có một thực tế cần phải cảnh báo, đó là tình trạng mọc ra như nấm của các trường đại học. Số lượng chỉ đánh giá một cách giả dối trình độ đào tạo của các trường đại học. Cơ sở vật chất thì thiếu, sinh viên phải học nhờ hết chỗ nọ lại chỗ kia, trình độ giảng viên kém, thậm chí có những trường chỉ có vài tiến sĩ, thạc sĩ và thậm chí cả cử nhân, còn không tính đến chuyện đi thuê bằng…

Không ít người học ra rồi thì đến đánh máy một văn bản word cũng không nên hồn, trình độ A Ngoại ngữ cũng chẳng phát âm nổi. Điều đó thật đáng buồn!

Vấn đề xin việc của ngành sư phạm hiện nay cũng là một biểu hiện của sự giả dối. Muốn xin vào các trường hầu hết đều phải có mối quan hệ nào đó chứ không đơn thuần là chuyện xin dựa theo trình độ, năng lực thực sự của người giáo viên.

Đỗ Ngọc Thúy – giáo viên trường THPT Nguyễn Siêu – Hà Nội

Một số trường vào đầu năm học, mỗi giáo viên phải đề ra mục tiêu cho mình. Nhưng mục tiêu đã đặt ra là nhất định phải được như thế, nếu không thì  là “do giáo viên không hoàn thành tốt nhiệm vụ”, mà đâu có ai muốn mất danh hiệu GV dạy giỏi, chiến sỹ thi đua hay tiền thưởng?

Thay vì “không hoàn thành nhiệm vụ”, thì các GV sẽ “hoàn thành nhiệm vụ” là một tỷ lệ HS giỏi, khá, trung bình như đã đề ra. Nhiệm vụ chỉ là một bản báo cáo thành tích thôi mà!



Mai Mạnh Tam – sinh viên Đại học Y Hà Nội

Hiện nay có phương pháp học sinh đánh giá giáo viên, xét theo một khía cạnh nào đó thì nó nhằm đánh giá thực chất giáo viên, nhưng ở một khía cạnh khác nó sẽ là căn nguyên của sự giả dối.

Đối với những học sinh khá, giỏi thì không sao, các em sẽ có cái nhìn thực chất năng lực của thầy cô giáo, nhưng đối với số học sinh kém hơn và cá biệt một chút thì đôi khi chúng chỉ căn cứ vào thiện cảm với giáo viên.

Chính vì thế, nếu quá nghiêm khắc sẽ dễ bị học sinh “ghét” mà đánh giá thấp, do đó không ít giáo viên vì thế mà phải “lấy lòng” học sinh bằng cách này hay cách khác.

Bạn đã bao giờ “buộc phải giả dối”?

Đinh Hải Ninh: Đã nhiều khi bản thân tôi cũng bị cuốn theo trào lưu, đặc biệt khi còn là học sinh, sinh viên hầu hết đều vì “phong trào”. Trong trường hợp đó không thể làm khác được bởi tất cả mọi người cùng như thế, làm khác sẽ bị tập thể đào thải và cô lập.

Vũ Lan Phương:
Dĩ nhiên là có rồi, tôi không thể là con người cá biệt trong một tập thể được. Và một mình trong tập thể đôi khi là quá nhỏ nên không thể thay đổi được gì.

Hoàng Xuân Tùng: Tôi nghĩ rằng ai cũng sẽ có những lúc bị đẩy vào tình trạng “buộc phải giả dối” một đôi lần. Ví dụ như chuyện viết một chiếc bản kiểm điểm do một vài lần sai phạm cũng chỉ mang tính hình thức mà thôi chứ không khơi dậy được tinh thần tự ý thức của học sinh, sinh viên.

Đỗ Thị Ngọc Thúy: Nhìn chung, là một con người của tập thể, do đó đôi khi tôi cũng như bao nhiêu người khác mà thôi. Lý do một phần là do vai trò của cá nhân trong tập thể còn quá mờ nhạt và không có tiếng nói quyết định (số đông luôn chiến thắng), nữa là do tính chủ động của bản thân không cao nên đã làm cho có “phong trào”, đặc biệt khi tôi còn là học sinh.

Mai Mạnh Tam: Hầu hết, cuộc sống là sự thích nghi nên tôi nghĩ việc đó là không thể tránh khỏi. Điều gì cớ lợi hơn thì nên làm, chình vì thế chúng ta không dại gì mà đấu tranh một mình với đám đông cả. Chúng ta không phải là cả xã hội nên tôi cũng đã rất nhiều lần trở thành đám đông và hòa vào đám đông.

Mỗi cá nhân cần làm gì để tránh khỏi sự giả dối trong giáo dục?
Ảnh chỉ có tính chất minh họa: blog Tny

Để tránh khỏi sự giả dối...

Đinh Hải Ninh: Mong muốn của riêng tôi đó là cần trung thực thừa nhận những tồn tại, những khiếm khuyết trong ngành. Điều này đòi hỏi có sự thay đổi tư duy trong toàn ngành từ trên xuống dưới. Không nên đặt ra chỉ tiêu hay đánh giá các trường và giáo viên theo chuẩn này hoặc chuẩn kia. Và cũng đừng học theo nước khác, vì giáo dục của chúng ta rất đặc thù, còn thiếu thốn nhiều chứ không như các nước đã phát triển.

Vũ Lan Phương: Tôi nghĩ rằng ý kiến của Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng về vấn đề giáo dục là ý kiến của một người rất tâm huyết. Nhưng Bộ trưởng cũng nên chỉ ra cho chúng tôi biết những biểu hiện và phương pháp cụ thể để giảm thiểu tình trạng giả dối này. Có chỉ ra cụ thể mới có thể tìm ra cách giải quyết được. Tuy nhiên, tôi cũng xin đề nghị tăng cường sự quan tâm đến hệ thống giáo dục trung học và dạy nghề để tránh đẩy nước ta vào tình trạng “thừa thầy thiếu thợ”.

Đỗ Ngọc Thúy: Hãy thẳng thắn, đó là điều tôi muốn nói. Nếu có một ai đó không thẳng thắn thì có lẽ chúng ta còn bị cuốn trong vòng tròn luẩn quẩn này mà không bao giờ tìm được lối ra. Và đó cũng chính là nguyên nhân mà trong vài năm gần đây mặc dù Bộ trưởng đã rất tâm huyết, các ban ngành đã rất quyết liệt nhưng vẫn chưa thực sự có được hiệu quả như mong muốn.

Hoàng Xuân Tùng: Đừng nên đề ra phong trào thi đua thế này hay thế kia, và cũng đừng đặt ra chỉ tiêu thế này hay thế khác, đó chính là mong muốn của tôi để giảm tình trạng thiếu trung thực trong ngành giáo dục.

Mai Mạnh Tam: Trên thực tế thì dù căn bệnh này có bị mổ xẻ lên án như thế nào đi nữa thì ta cũng không thể phủ nhận được rằng Việt Nam vẫn có rất nhiều học sinh giỏi. Vậy có chăng để công việc học tập được nâng cao tôi nghĩ rằng hãy chú trọng việc dạy học sinh cách tư duy và học chủ động sáng tạo không nên đi theo những khuôn mẫu có sẵn trên nền tảng kiến thức chuẩn.

  • Hà Nguyễn (thực hiện)

Mời quý độc giả chia sẻ những quan điểm, kinh nghiệm riêng của mình về những góc cạnh của sự giả dối trong giáo dục và cách khắc phục điều đó!

ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Hoài Nguyên
Địa chỉ: USA
Email: richyfam@yahoo.com

Theo tôi tại Mỹ trong các trường đại học hay đại học cộng đồng (trường người lớn) thì học viên (không phải là học sinh nữa vì đã tới tuổi trưởng thành trên 21 tuổi cả rồi) có giữa khóa học thì được giáo viên phát giấy đánh dấu vào các ô vuông để đánh giá người giáo viên.

Việc này được nhà trường soạn thảo và phát cho các giáo viên trực tiếp phân phối cho học viên và nộp lại cho nhà trường kiểm tra. Bản đánh giá giáo viên là một kỷ thuật kiểm tra chéo.

Nếu vì cảm tình mà đánh giá hay ghét hoặc giáo viên dạy kém điều được phân tích một cách khoa học. Và ngược lại có thể cho thấy bao nhiêu học viên yêu, ghét hay là trung thực đánh gía người giáo viên. Đây là một kết quả chéo đễ đem lại lợi ich cho cả giáo viên và học viên đồng thơi cũng đem lại một khảo sát chung của nhà trường về trình độ và hiểu biết của học viên cũng như giáo viên. Kết quả rất công bằng không có tình trạng giáo viên phải nịnh hót học viên đễ được bình chọn tốt hay học viên vì học kém mà bình chọn thầy dạy kém...v.v.v.

Tóm lại bản bình chọn giáo viên là một loạt câu hỏi trắc nghiệp đánh chéo có kỹ thuật và công bằng. Học viên trả lời câu hỏi trước không khớp với câu sau coi như ra một kết quả nguợc lại là mình tự phê bình mình chứ không phải phê bình giáo viên. Bản bình chọn giáo viên như là một sự trắc nghiệm học viên lẫn giáo viên. Chính vì vậy mà kết quả khảo sát rất công bằng cho giáo viên giãn dạy mà còn cho ra cả sự yêu ghét hay học kém của học viên...

Họ và tên: dăng phước ngọc
Địa chỉ: sanjóe ca hoa kỳ
Email: ngocdang1957@yahoo.com

Tôi cũng là gv đã đứng lớp hơn 25 năm khi còn ở VN. Nay có một ý kiến nhỏ về việc tránh sự giả dối trong giáo dục qua tiết dạy. Chúng ta cần phải bỏ ngay việc dự giờ có báo trước dù là dự giờ kiểm tra hoặc rút KN.

Tôi nghĩ nếu chúng ta đi dự giờ mà báo trước khác gì được đi ăn đám giỗ, còn người dạy thì thành ra người làm đám giỗ. Mỗi năm HS được ăn đám giỗ mấy lần. Chưa kể HS nghĩ như thế nào về tính trung thực của gv khi dặn dò HS chuẩn bị sẵn những câu trả lời qua các câu hỏi cho trước.việc này tôi nghĩ ảnh hưởng rất lớn đến gd nhân cách cho HS.

Họ và tên: Trần Hùng
Địa chỉ: Bắc Ninh
Email: Hung@yahoo.com.vn

Tôi thấy vấn đề này rất có ý nghĩa, hiện nay tình trạng giả dối không chỉ có ở trong ngành giáo dục mà có ở khắp mọi nơi, tuy nhiên cội nguồn của nó vẫn là do chính sách và giáo dục mà ra, hiện nay có thể nói ở đâu cũng có tình trạng này. Bộ Tài chính ban hành văn bản "bắt" mọi người phải giả dối (điển hình như chi phí tiếp khách chẳng hạn) ngay trong Bộ TC chắc cũng phải giả dối để được thanh toán.

Bộ Giáo dục ban hành các văn bản để xét thi đua thì chắc chắn ai cũng muốn được bầu chọn nên phải giả dối.

Thiết nghĩ Nhà nước cần phải xem xét lại các chính sách để cho mọi người sống không cần phải giả dối trong báo cáo (ai chả muốn sống trung thực). Hiện nay ai có thể nói là hai không trong giáo dục đã có tác dụng, khi mà thày giáo Đỗ Việt Khoa hiện nay sống giữa cộng đồng con người mà ai cũng xa lánh, biét kết tội ai đây?

Họ và tên: phan tứ
Địa chỉ: đại học hàng hải
Email: halft_life@yahoo.com

Thi đậu đh là một ước mơ của rất nhiều người. Nhưng rồi cái ước mơ ấy cũng nhanh chóng biến thành sự chán nản và thất vọng... Tôi tin đó không phải chỉ là cảm giác của riêng tôi mà còn của rất nhiều bạn sinh viên khác nữa. Có người đã nói tôi có vấn đề vì tôi đã bỏ một trường chinh quy và chuyển sang trường dân lập để học.

Có thể họ chỉ học để có môt cái bằng chính quy để ra trường vậy là xong, nhưng tôi không thích như vậy. Đến lớp chỉ để điểm danh, xong rồi ngủ, trốn tiết. Mỗi tiết hoc không khác gì ngồi đày. Giáo viên doạ nạt. Quản sinh tìm đủ mọi lỗi để treo lên cờ. Giáo vụ khoa thì hách dịch không thể chịu nổi.

Có thể bố mẹ tôi sẽ rất buồn, bạn bè sẽ nhìn tôi với con mắt khác nhưng tôi chỉ muốn họ biết rằng: tôi muốn học, muốn có kiến thức thật sự làm hành trang bước vào đời. Chúng ta nên sớm bỏ đi biên chế trong giáo dục để những giảng viên không còn cảnh đến lớp chỉ để ngồi hành sv

Họ và tên: Trần Thị mai Hanh
Địa chỉ:
Email: maihanh1809@yahoo.com

Để chống giả dối trong giáo dục có lẽ phải làm một cách đồng bộ, trước hết phải xây dựng một hệ thống các Văn bản quy phạm pháp luật hoàn chỉnh sau đó căn cứ vào các văn bản đó để điều chỉnh toàn bộ các hoạt động giáo dục. sau đó là công tác thanh kiểm tra việc thực hiện những quy chuẩn đã đề ra.

Chúng ta cần tránh tình trạng chủ trương thì đúng nhưng khi thực hiện do tính cá nhân cũng như cục bộ địa phương sẽ làm sai lệch đi chủ trương. Đây là việc làm cấp bách và ngay trong bản thân Bộ Giáo dục

Họ và tên: Phạm Quang Phong
Địa chỉ: Lạng Sơn
Email: datviet201@yahoo.com

Theo kinh nghiệm bản thân tôi thì phải coi trọng việc tự học. Mà giáo dục phải làm rõ được mục đích của mình là gì. Không thể cứ nhìn mãi vào mục tiêu xâydựng con người toàn diệc, thể mĩ, ...và những cái khác. Muốn tạo ra con người năng động, biết vươn lên thì phải cho họ cách học và con đường tự học. hướng dẫn học nên tự học thế nào.

Ngay như việc dạy thêm trong giáo dục, tôi cho rằng đó là 1 sự khủng hoảng về phương pháp học mà thực tế việc dạy thêm cũng không giải quyết được vấn đề đó.

Họ và tên: Duy Tran
Địa chỉ: Đà Lạt
Email: giaosu2007@yahoo.com

Tôi là giáo viên lâu năm trong ngành giáo dục. Nhân dịp diễn đàn này diễn ra có đôi lời góp thêm. Trước hết ta bàn về phạm trù "chống tiêu cực" trong giáo dục. Thế nào là tiêu cực ? Theo tôi là tất cả những hành động đi ngược lại những qui định chung, trong đó đặc biệt là luật pháp. Trên diễn đàn nói nhiều đến tiêu cực trong giáo dục, song chúng tôi cảm giác mọi người đổ tôi hết cho giáo viên. Có phải mọi người chúng tôi thế không ? Ngay cả những người đang làm lãnh đạo Bộ giáo dục và Đào tạo hiện nay - trước đây cũng là giáo viên, cũng thế không ? Chúng ta trước khi đổ lỗi cho ai đó cần xem xét nguyên nhân và bản chất của vấn đề này xuất phát từ đâu ?
 
Thứ 1. Đời sống của giáo viên hiện nay như thế nào ? Lời hứa của Bộ trưởng đến năm 2010 giáo viên có thể sống bằng lương có phải ảo tưởng không ? nếu hứa mà không thực hiện được có coi là tiêu cực không ? Kinh nghiệm của Singapore (các vị lãnh đạo đi Singapore học hỏi nhiều và tốn không ít tiền của ngân sách) là để chống tiêu cực cần phải cả thiện điều kiện sống của công chức. Có ai quan tâm đến đời sống của giáo viên không (nhất là giáo viên vùng sâu vùng xa) ?

Thứ 2. Bản thân Bộ Giáo dục và Đào tạo đã bao giờ nghiêm túc trong nghiên cứu thực thi các chính sách giáo dục và chương trình đào tạo chưa ? Khung chương trình đào tạo các ngành ở đào tạo mới ban hành cách đây chưa được 3 năm (tốn kém chắc không ít tiền), thì nay đã thay đổi theo chương trình mới - đào tạo theo tín chỉ (lại tốn kém và xáo trộn).

Sách học tiếng Anh theo chương trình thay sách học sinh phổ thông mới được học có mấy năm gần đây, giờ lại chuẩn bị tốn thêm hơn 9000 tỷ để thay chương trình mới. Chương trình học tiếng Anh đối với học sinh từ lớp 3 theo chuẩn châu Âu có phù hợp với người Việt chúng ta không ? (bởi ngôn ngữ tiếng Việt là ngôn ngữ đơn âm, còn hầu hết tiếng châu Âu là đa âm và rất gần gũi với tiếng Anh - nhất là các thuật ngữ kinh tế và khoa học, điều này ai đã từng du học ở châu Âu đều biết). Chúng ta đã xem xét chưa (hay lại giảng dạy sau đó lại thay, giống như sách cải cách tiếng Việt lớp 1).

Luật giáo dục qui định tất cả học sinh tốt nghiệp PTTH và các hệ tương đương đều có quyền thi đại học. Tại sao hiện nay Bộ lại chuẩn bị ra qui định không cho học sinh tốt nghiệp hệ trung cấp thi đại học ? Bộ muốn làm điều này phải đề nghị Quốc hội sửa đổi lại Luật chứ. Chúng ta có quá nhiều kinh nghiệm về việc các Bộ ban hành văn bản mà không đọc các Luật, trong khi đó Bộ nào cũng có Vụ Pháp chế (với các chuyên viên chắc là tốt nghiệp ngành Luật).

Bài học vừa rồi khi Bộ Y tế ban hành qui định về tiêu chuẩn cho phép người dân lái xe đã chống lại Luật Giao thông là bài học còn đó, và hậu quả là Ngân sách nhà nước tốn rất nhiều tiền cho việc thông qua các văn bản, in ấn và sau đó thu hồi. Cuối cùng có ai chịu trách nhiệm không ? Trong khi đó học sinh đi thi chỉ cần không thuộc vài từ trong sách giáo khoa là trượt một năm đại học, gây bao hậu quả cho cá nhân họ và gia đình.

Thứ 3. Có ai đã từng điều tra và lên tiếng về hiện tượng học sinh giỏi tốt nghiệp ở các trường mà dễ dàng kiếm được việc làm, trong khi đó con ông cháu cha học ra sao và công việc ra trường thế nào - không cần nói ai cũng biết. Để chống tiêu cực này, liệu các vị lãnh đạo có dám công khai việc học của con mình trước đây và công việc hiện nay của họ hay không ?

Còn nhiều điều muốn nói, song tóm lại tôi kêu gọi mọi người, nhất là học sinh sinh viên trước khi phê phán trường và thầy cô mình, thì cần nhìn nhận lại mình. Mình đã làm gì, hiểu gì về ngành học của mình chưa ? Tránh tình trạng sinh viên ngành kinh tế, mà lại nói phải học nhiều môn về xã hội. Sinh viên không biết về kiến thức xã hội thì làm sao làm được kinh tế ?

Họ và tên: DƯƠNG TOÀN
Địa chỉ: Hà Nội
Email: duongtoan06@yahoo.com.vn

Sự giả dối trong giáo dục? Có lẽ vấn đề đặt ra chỉ muốn gói trong phạm vi giáo duc theo nghĩa “giáo dục đào tạo”? Thực ra sự Trung thực-sự Giả dối không thể chỉ cố lập trong giáo dục theo nghĩa hẹp. Sự trung thực hay giả dối ở mỗi con người thậm chí chịu tác động ngay từ tuổi sắp và bước chân vào trường mầm non. Suốt quá trình trưởng thành tác động của muôn vàn hiện tượng tiêu cực, không trung thực hoặc dễ nhận ra hoặc được che đi bởi hình thái khác trong xã hội (mà gia đình, nhà trường cũng là môi trường trực tiếp), luôn thử thách con người nhất là ở vào độ tuổi thiếu thanh niên và ở cả những người lờn.

Vì vậy không thể tách sự giả dối trong giáo dục nhà trường mà cần thấy rằng sự giả dối trong giáo dục là hệ quả qua lại của tất cả những gì gọi là giả dối trong xã hội-nhà trường. Một ví dụ đơn giản: Xã hội cần có bằng cấp dù là không thực chất thì nhà trường có bằng thật nhưng học giả. Trong trường sinh viên biết chạy điểm thì ra trường biết chạy việc rồi chạy chức! Nhiều bạn sinh viên đã nói về sự giả dối trong nhà trường rất cụ thể đa dạng mà sâu sắc.

Bộ trưởng Bộ Giáo dục lo lắng về sự giả dối trong lĩnh vực giáo dục, tôi nghĩ rằng Bộ trưởng đã nhìn thấy sự nguy hại của nó đến mức báo động sẽ tác động không nhỏ đến xã hội. Tuy nhiên đi tìm nguyên nhân thì không khó nhưng giải pháp nào thì không phải dễ. Chúng ta cần tiến tới một sự minh bạch trong xã hội dân chủ văn minh. Chúng ta rất cần một thái độ trung thực trước mọi hoạt động trong xã hội mà nó dễ bị lợi dụng biến thái bởi sự giả dối.

Họ và tên: nguyễn chí đức
Địa chỉ: hà tây
Email: thanchau5_86@yahoo.com

Không chỉ trong giáo dục mà trong tất cả các lĩnh vực khác sự giả dối luôn tồn tại, và sự giả dối đó dường như tồn tại song song với sự thật có khi nó còn lấn lướt hơn, và vì sao? Thực tế mọi người muốn mình được hoà nhập với tất cả, và không ai muốn làm khác đi, cứ theo lối mòn cũ mà đi.

Ta có thể thấy các gương mặt nói lên sự thật như thầy giáo Khoa. Nhưng đó là sự lên án đơn độc, không đúng thời điểm. Và theo tôi sự giả dối khó lòng mà có thể mất đi khi đất nước ta vẫn trên con đường vừa mới phát triển

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: Phuonganh@yahoo.com.vn

+ Kết luận của thanh tra sở giáo dục Hà nội về Thầy giáo Đỗ Việt Khoa về những sai phạm của BLĐ trường Vân Tảo xem như mọi người đọc là đứa trẻ nhỏ 4-10 tuổi.

+Học thêm có đơn của phụ huynh học sinh?Trò ép buộc của giáo viên và nhà trường thì ai mà chẳng biết. Giấy yêu cầu học thêm gửi về gia đình in hẳn hoi.

+Thu thêm là do hội phụ huynh nực cười quá đi mất, có ai bàn bạc gì đâu do mấy cô chủ nhiệm, cán bộ nhà trường của trường gà cho hội trưởng phụ huynh? Cả nước này chứ đừng nói ở đâu bất cứ trường nào.

Họ và tên: AK-47
Địa chỉ:
Email: generationak@yahoo.com

Tôi cho rằng muốn chống lại sự giả dối, trước hết phải tự thành thật với chính mình. Sau đó phải biết chấp nhận đau đớn và hy sinh (hy sinh quyền lợi cá nhân, hy sinh sự an toàn, sự bình yên, với một số trường hợp, còn nghiêm trọng hơn...). Điều này rất khó, thực sự là khó, bởi vì đôi khi nó không chỉ đụng đến cá nhân ta (đã khó lắm rồi) mà gia đình ta, bạn bè ta có khi cũng "phải vạ".

Nhưng tôi vẫn tin vào danh dự, nhân cách, phẩm hạnh, sự chính trực và lòng can đảm. Và từng ngày tôi học cách chấp nhận hy sinh.

Họ và tên: Minh
Địa chỉ: Ha noi
Email: brower@yahoo.com

Chỉ lên án sự giả dối trong nghành giáo dục thôi chưa đủ. Tất cả các CB CNV trong nghành giáo dục họ cung cần sống như những người khác!

Họ và tên: lê khiết
Địa chỉ: nghệ an
Email: thanhthatthientinh184@yahoo.com

Tôi thấy rất nhiều người quan tâm đến căn bệnh giả dối và nhất là giả dối trong giáo dục,và theo tôi để loại triệt để căn bệnh này cần phải dùng đến 1 phương pháp có tính cánh mạng.Trước đây cụ Phan Bội Châu hay cụ Phan Châu Trinh không thành công trong con đường cứu nước là chưa liên kết được sâu rộng toàn giai cấp với nhau.Còn Nguyễn Ái quốc thì ngược lại.

Cũng như vậy, thay vì chúng ta chỉ nói, chúng ta hãy liến kết lại đừng để thầy Khoa lạc lõng giữa bủa vây tiêu cực, và cũng đừng nên ngồi nói rồi lại công nhận đó là thực tế không thể thay đổi.

Thực tế ở nước ngoài, nhất là các nước như Mĩ, Anh, giới trẻ rất dũng cảm, dám đứng dậy để nói lên hiện thực mà không sợ phải chịu sự trù dập. Họ dám xây dựng một cái tôi bản lĩnh cho mình... Và tôi thầm mong giới trẻ Việt cũng như vậy, không đi theo những cái cũ không còn hợp với thế giới mới mà dũng cảm thay đổi, dũng cảm đấu tranh để được thay đổi.

Họ và tên: huy hoang
Địa chỉ: TPHCM
Email:

Tôi là người bi quan, nhưng không bi quan làm sao được. Sự giả dối có ở khắp mọi nơi, với học sinh thì có thể thấy sự giả dối có mặt từ ở nhà trường, ngoài đường và thậm chí ở nhà. Chúng ta cứ đổ lỗi cho ngành giáo dục, nhưng thực ra ngành giáo dục cũng đã cố gắng rất nhiều rồi. Đây là vấn đề của cả xã hội. Vấn đề là cần những nhân tố mới, cần một thế hệ trẻ giám nghĩ và giám sống. Tôi đặt tất cả niềm tin vào thế hệ trẻ, mong răng họ sẽ thấm nhuần những đạo lý đơn giản để vững tay chèo lái con thuyền.

Họ và tên: Luong Thanh
Địa chỉ:
Email: luongthanh20012002@yahoo.co.jp

Nội dung giảng dạy hiện nay của ngành giáo dục, tôi không phải là chuyên gia nên không có ý kiến. Tuy nhiên, về việc xử lý giả dối thì tôi có ý kiến như sau:

Thật ra thì ở bất kỳ nơi đâu trên thế giới này đều tồn tại giả dối. Vấn đề là xử lý các trường hợp giả dối bị phát hiện như thế nào đủ để răn đe và giảm tái diễn. Việc này cũng giống như ta phải xây dựng bộ luật cồng kềnh, nghiêm túc để phòng chống tội phạm vậy.

Bây giờ nếu ta xây dựng điều luật, mà trong đó mọi hoạt động giả dối nếu bị phát hiện thì trước mắt là cách chức lãnh đạo đã không phát hiện và xử lý giả dối, sau đó là thôi việc cán bộ vi phạm thì tôi tin là các bác hiệu trưởng không dám làm bừa nữa.

Bộ trưởng Bộ Giáo dục lo lắng về sự giả dối trong lĩnh vực giáo dục, nhưng chỉ đơn thuần là "lo lắng" thì cũng chẳng giải quyết được điều gì. Vấn đề là làm gì là phải làm đến nơi đến chốn, làm nghiêm và không có bất kỳ ngoại lệ nào. Bởi vì chúng ta chưa nghiêm, không nghiêm, không minh bạch nên người ta mới có cơ hội để mà giả dối mà thôi.

Họ và tên: Ngọ Văn Tình
Địa chỉ: Lớp k42tdh5 đại học kỹ thuât công nghiệp thái nguyên
Email:

Cống giả rối trong giáo dục phải do chính người học thực hiện. Nếu người học không giả dối thì sẽ không có giả dối trong giáo dục. Hăy học để lấy kiến thức chứ không phải học để lấy điểm cao!

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Cái giá văn hoá-xã hội-chính trị của các đại dự án bô-xít (09/12/2008)
Phản biện xã hội: người khổng lồ thiếu chân (06/12/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Thị trường mới của Trung Quốc: Xuất khẩu nông dân
Một kỉ nguyên mới đang chờ đón nước Mỹ
Chúng ta đang bỏ quên những giấc mơ?
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Một cách đánh giá khác về dạng văn "cảm xúc"
Bài văn điểm 4 là thỏa đáng?
Khi người Việt yêu bóng đá
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Cái giá buộc phải nhận khi Calisto được yêu mến
2009: Báo in Mỹ còn cơ sống sót?
2008: 10 sự kiện báo chí đưa "dưới tầm"
HARVARD'S
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 2)
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 1)
Các thị trường mới nổi làm gì trước khủng hoảng tài chính?
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
GS.Kaplan: "Quốc gia là một con thuyền, DN là những tay chèo"
HLV Calisto: "Lương tâm là ông chủ duy nhất của tôi"
Trực tuyến với GS Robert Kaplan, cha đẻ mô hình Bảng điểm cân bằng
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại: 04.37722729 Fax: 04.37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn