Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
Ngày 9/6/2009, chuyên trang TuanVietNam.net vừa tròn hai tuổi. TuanVietNam.net xin cảm tạ sự tin cậy, yêu mến, và sự cộng tác nhiệt tâm của các cộng tác viên - những chuyên gia kinh tế, chính trị - xã hội, quốc tế, văn hóa, giáo dục… và bạn đọc xa gần.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cùng với niềm say mê đặc biệt về hiến pháp của mình, dịch giả đã cung cấp một bức tranh toàn cảnh về sự ra đời của Hiến pháp Mỹ, như một lời lý giải cho rất nhiều người có cùng mối băn khoăn.
Ngàn lẻ một chuyện về... người Việt xấu xí
21/08/2008 11:27 (GMT + 7)
Những câu chuyện kể của độc giả Tuần Việt Nam về tính xấu của người Việt mà ta có thể bắt gặp trên.. mọi ngả đường.

>> Nhiều người Việt "thừa tự ái, thiếu tự trọng"?

1. "Chạy cho kịp giờ"

Một lần đèn đỏ, phía bên kia đường vắng không ai qua, mọi người liền vượt đèn, mỗi tôiđứng lại, thế là họ quay lại nhìn tôi như thể nhìn người ngoài hành tinh. Tất nhiên là tôi không thấy xấu hổ, người nên xấu hổ là những người đã vượt đèn đỏ kia - họ vừa bị "mù màu" vừa bị hổng kiến thức nữa.

Một đứa bé được ba mẹ chở, đến đèn đỏ mọi người cùng vượt. Bé hỏi "sao đèn đỏ mọi người lại chạy, cô giáo dạy đèn xanh mới được đi cơ mà". Ba mẹ trả lời: "chạy cho kịp giờ ". Với cách nghĩ đó, sau này bé cũng sẽ "vượt đèn cho kịp giờ ". Lại một thế hệ nữa đi theo thói quen xấu.

2. "Xin lỗi, người Việt Nam toàn thế"

Ngay trong sáng nay thôi khi tôi dừng xe theo trình tự để đổ xăng, lúc đó cây xăng rất đông và ai cũng nhẫn nại chờ đợi đến lượt mình. Khi một người vừa rời đi thì có một cậu thanh niên vượt lên đổ ngay trước mặt tôi, nhanh chóng yêu cầu người bán hàng đổ trước.

Người bán hàng cũng không cần xem xét hành động của anh ta và cứ đổ cho anh ta trước. Tôi nói với người bán hàng mình đã đến trước và đề nghị không đổ cho người loi choi đó, người bán hàng không nói gì, còn cậu thanh niên kia bảo: " Xin lỗi! Người Việt Nam toàn thế" rồi bỏ đi trước sự ngơ ngác của bao người.

Vậy đấy, người Việt ta rất xấu và nếu chúng ta mỗi nguời hàng ngày không tự ý thức rèn luyện, e rằng thế hệ sau sẽ ảnh hưởng bởi hiệu ứng lan truyền, thấm lâu và chính chúng ta sẽ chịu hậu quả " gieo gió thì gặt bão".

3. Miễn xin lỗi

Chuyện vô ý thức trong nếp sống hàng ngày tôi thường xuyên gặp. Chẳng nói đâu xa, mỗi buổi sáng đi tập thể dục tại lớp thể dục thẩm mỹ của trung tâm thể dục thể thao Quận, tôi vẫn thấy những chị đi làm đẹp cơ thể mình chen ngang một cách vô lối, họ đến muộn nhưng vô tư đứng trước mặt người khác và lờ đi như không có ai đứng xung quanh, cho dù khoảng cách giữa mọi người thường là 1sải tay để tránh va, đá vào người khác và cũng tỏ ra bình thường khi dang tay vả ngang mặt người khác (không cần xin lỗi).

Thiết nghĩ, nếu nền giáo dục của ta chưa dạy được ý thức con người (ý thức phải tự tích luỹ và vận dụng) thì các phóng viên nhà đài có thể làm chương trình về ý thức công dân và dành khoảng 5 đến 10 phút và nhà đài có thể phát trong chương trình nào đó để phổ biến ý thức trong cộng đồng.

4. Đám đông

Mỗi lần đi ngang qua 1 vụ đụng xe, cả 2 bên cùng chửi nhau ỏm tỏi, rồi mọi người hiếu kỳ đứng lại xem làm kẹt xe. Không biết họ đã để lãng phí mất bao nhiêu thời gian vì chuyện đó.

Một lần, cô dạy văn của tôi kể chuyện, ngày xưa thời đánh Mỹ ở Sài Gòn, một trái bom nổ lên, không có thương vong, mọi người hiếu kỳ bu lại xem. Đến trái thứ 2 phát nổ, cả trăm người đó chết hết. Tai hại thật.

5. Chỉ trẻ con mới cần học đạo đức?

Một lần tôi leo Fansipan cùng một nhóm bạn trong đó có một anh đi du học Hàn Quốc về. Ngay khi mới bắt đầu vào rừng, khi có người vứt cái vỏ chai nước đã uống hết ra đường, anh nhặt lên và nói là chai nước và các loại túi ni-lon sẽ mất rất nhiều thời gian để phân huỷ, vì vậy không nên vứt chúng bừa bãi mà chờ khi có thùng rác mới cho vào.

Tôi nghĩ, mỗi chúng ta cũng nên như anh bạn kia, biết hướng dẫn cho người khác có ý thức hơn không chỉ về việc bảo vệ môi trường, biết xếp hàng, không lãng phí trong bữa tiệc đứng mà còn cả ý thức cư xử văn minh.

Tôi cũng mong ngành giáo dục quan tâm hơn về vấn đề này hơn nữa. Khi còn là học sinh cấp 1, tôi có được học môn Đạo đức và đã có nhưng bài học thật bổ ích, nhưng sau đó thì chúng ta không có nhưng môn tương tự cho lứa tuổi lớn hơn.

Ngay cả khi học đại học, khi học môn Luật đại cương tôi chỉ được học các điều luật, các chế tài xử phạt, chứ không thấy được học về ý thức chấp hành luật. Phải chăng Bộ giáo dục cho rằng chỉ có trẻ con mới cần học môn đạo đức?

  • Độc giả Tuần Việt Nam
ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Lê Văn Phi
Địa chỉ: 59C Nguyễn Đình Chiểu P6 Q3 Tp.HCM
Email: phi_levan@ueh.edu.vn

Tôi đồng ý với ý kiến của tác giả. Người Việt ta quả có nhiều tính xấu. Nhưng công bằng mà nói chúng ta cũng có rất và rất nhiều yính tốt. Bởi nếu cái xấu nhiều hơn cái tốt thì làm sao dân tộc ta có thể rạng danh như ngày nay. Nhưng nếu chỉ ngấy ngất trong đỉnh vinh quan theo kiểu" Ra ngõ gặp anh hùng" hoặc như "ếch ngồi đáy giếng", không đi ra ngoài "để trông người mà ngẫm đến ta", không khắc phục những thói quen xấu thì khoảng cách tụt hậu của dân tộc ta so với các nước trong khu vực sẽ ngày càng lớn dần. Bởi lẽ ta tiến một bước, họ sãi dài 3, 4 bước.

Một ví dụ nhãn tiền là thành tích của Thể thao VN trên đấu trường Olympic Bắc Kinh quá nghèo nàn. Là người Việt Nam, ai cũng phải thấy xót xa khi một đất nước có tới 85 triệu dân nhưng không kiếm nỗi một HCV. Kể từ Sydney 2000 đến Bắc Kinh 2008 chúng ta chỉ có được cao nhất là một huy chương ...bạc (kể cả ở những môn mà thành tích không phụ thuộc nhiều vào thể hình như bắn súng, bóng bàn, cầu lông, và một số môn võ v.v...).
 
Trong khi đó một nước nhỏ bé như Litva cũng đã có được một HCV. Hay như so sánh với Thái Lan, một nước cũng đang nằm trong vùng trũng thể thao Đông Nam Á, thể hình và thể lực cũng không khá hơn ta. Vậy mà thành tích của ta còn kém xa họ. Chao ôi! Qua Olympic Bắc Kinh, các nhà quản lý TT Việt Nam có thể rút ra được kinh nghiệm gì đây, ngoài việc vận động viên chúng ta thiếu bản lĩnh thi đấu, tâm lý không vững vàng, hay như điểm rơi không đúng chỗ v.v... Mà tất cả những khiếm khuyết ấy đâu phải do vận động viên tạo ra mà do đâu?

Phải chăng trước Olympic Bắc Kinh các nhà quản lý của chúng ta chỉ thấy đất mà không thấy trời, chỉ thấy sông mà không thấy biển . Phải chăng thiếu kinh nghiệm quản lý, chủ quan, coi thường đấu thủ cũng la những tính xấu của người Việt?

Họ và tên: nghi
Địa chỉ: Hải Phong
Email: nghivps@gmai.com

Tôi phải công nhận rằng người Việt Nam mình ngày xưa rất thanh lịch. Nhưng ngày nay thì sao. Có thể trả lời ngay rằng "Vô cùng xấu xí". Cụ thể như thế nào thì tất cả các bài viết trên đều cũng đã nêu rất nhiều rồi. Tuy nhiên tôi cũng muốn kể ra đây những tình huống mà tôi đã từng trải qua. 

Năm 2005 tôi đi công tác Hàn Quốc 7 ngày khi nhóm công tác chúng tôi vào một cửa hàng bán đồ lưu niệm tự chọn. Sau một vài câu chào hỏi và gới thiệu mình là người Việt Nam. Ngay lập tức tất cả các nhân viên bán hàng họ đều đứng lên và đi theo từng người trong đoàn chúng tôi.
 
Tôi thấy lạ là tại sao những đoàn khách của những nước khác họ không làm thế. Tôi mới hỏi một nhân viên bán hàng là tại sao như vậy thì họ chỉ cười và không nói gì. Lúc này tôi mới chợt nghĩ ra và vô cùng xấu hổ vì một lẽ người ta đã được tuyên truyền rằng người Việt Nam ta rất hay ăn cắp vặt nên họ phải cảnh giác.

Họ và tên: Pham Van Phu
Địa chỉ: Thai Binh
Email: phupvtv@gmail.com

Khi đọc bài này sao tôi thấy những tình huống mà bài viết đề cập giống những lần mà tôi đã từng gặp đến thế. Có một lần tôi dừng lại tại 1 ngã tư khi đèn đỏ đang sáng, dường như việt tôi dừng lại làm vướng đường đi của 1 đôi bạn trẻ Hà Nội ăn mặc rất đẹp, đi xe Dylan biển (số 29) các bạn đó đi vượt qua tôi, quay sang nhìn tôi và buông 1 câu "Đúng là đồ nhà quê" (xe máy của tôi biển số 17) và tiếp tục phóng xe lao qua ngã tư.

Một lần khác tôi gặp cũng tại một ngã tư có đèn đỏ, khi đa số mọi người dừng lại thì có 1 anh đèo con trai đi học (tôi đoán cháu khoảng 11 tuổi) lách lên trên và sang đường, khi đó tôi có nghe cháu nói :" Sao đèn đỏ mà bố cứ đi"... Nghĩ cũng buồn

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Trí thức, lãnh đạo và cái dũng của phản biện (20/08/2008)
Nhiều người Việt "thừa tự ái, thiếu tự trọng"? (19/08/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Kinh tế Việt Nam và chặng đường dài phía trước
Ngăn chặn tham nhũng bằng luật ngân sách
Nước Mỹ với thứ vũ khí hơn 200 năm
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Tại sao văn hóa "suy dinh dưỡng"?
Có nên để Hồ Tây cho người nước ngoài ở và buôn bán?
Đổi mới cơ chế dùng người để dẹp lạm phát chức danh
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Gần 300 nữ phóng viên Mỹ từng có mặt ở Việt Nam
Góc nhìn về chiến tranh VN của các nữ phóng viên Mỹ
Những bức ảnh khiến Obama phải giấu
HARVARD'S
Học hỏi từ mọi người
Xây dựng liên minh và đối tác hiệu quả
Marketing và những cuộc cách mạng dữ liệu xã hội
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
Tuyên chiến với cuộc tấn công của hàng ngoại chất lượng thấp
Doanh nghiệp thua đau bởi hàng Trung Quốc giá rẻ
Những sai lầm chiến lược
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - 141 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội - Điện thoại: 04 37722729, Fax: (04)37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn