Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
0h ngày 1/1/2009 (giờ Việt Nam), thời tiết giá rét cũng không ngăn được hàng vạn người Hà Nội kéo ra bờ hồ Hoàn Kiếm để mừng đón tết dương lịch.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cựu chủ tịch FED của Mỹ Alan Greenspan đã nói ông "bị sốc vì mất niềm tin". Niềm tin ấy là gì? Câu trả lời có trong cuốn hồi ký Kỷ nguyên hỗn loạn của ông.
Nhiều nhân tài thì sẽ có thiên hạ
18/08/2008 07:38 (GMT + 7)
Hơn 16000 công chức xin thôi việc nên được hiểu là quá trình trao đổi tuần hoàn máu bình thường. Nhưng nếu chiều hướng gia tăng và tập trung vào nhân sự giỏi, các cấp lãnh đạo cần đặt câu hỏi tại sao.

 >>Công chức bỏ việc là chuyện bình thường?
>> Lãnh hậu quả từ nền giáo dục sính bằng cấp
>> Kê toa cho bệnh gian lận trong giáo dục
>> Có bằng cấp nhưng... không làm việc
>> Làn sóng "chảy máu chất xám" khu vực công

Làm quan cũng chỉ là một nghề

Ngạn ngữ Việt Nam có câu: ”Một người làm quan, cả họ được nhờ” thể hiện rõ nét tính ưu việt  của việc tham gia vào công việc triều chính hay bộ máy quản lý, điều hành công quyền thuở trước. Chữ “nhờ” ở đây có thể mang ý nghĩa vật chất rất cụ thể mà đôi khi chỉ là  sự “thơm lây”  về  tinh thần.

Cũng giống Việt Nam, trong tâm tư của người dân Châu Á truyền thống việc được tiếp nhận vào hàng ngũ phục vụ cho bộ máy cai trị là một vinh dự to lớn và một sự bảo đảm tốt về địa vị kinh tế- chính trị- xã hội. Người ta đua nhau thi cử để ra làm quan và nghề làm quan đã trở thành mục tiêu tối thượng của cả xã hội vì nó có thể hứa hẹn nhiều thứ, từ quyền lực, danh giá cho tới tiền tài và sự kính trọng.

Tuy nhiên lịch sử cũng chứng kiến nhiều trường hợp dám hy sinh quyền lợi cá nhân, dũng cảm “ trao ấn, từ quan” để lui về ở ẩn. Thông thường đó là thái độ phản kháng một cách bất lực của những vị quan thanh liêm trước thế  sự triều đình  suy vong, thối nát, tham nhũng tràn lan, bọn gian thần lộng hành vơ vét, muôn dân cực khổ còn vua chúa thì nhu nhược hoặc rất bạo tàn. Chu Văn An là một trong nhiều trường hợp tương tự  trong lịch sử nước nhà.

Đối với xã hội phương Tây từ thời Đế chế La mã Roma và sau này là thời kỳ Phục hưng do những điều kiện lịch sử đặc thù đã hình thành sớm hơn Châu Á rất nhiều một hình thái phát triển kinh tế- xã hội khác, mà trong đó, con người với tư cách là các cá nhân được hưởng những quyền công dân, bao gồm quyền tư hữu tài sản và một số quyền tự do khác được pháp luật bảo vệ.

Kinh tế thị trường và xã hội dân sự bởi vậy đã có đất để bén rễ và phát triển mạnh mẽ. Thương mại và sản xuất công nghiệp dần dần trở thành động lực chính của tiến bộ xã hội. Người dân ngoài cơ hội lấy bằng cấp để ra phục vụ chính quyền còn có nhiều lựa chọn khác nữa trong kinh doanh, thương mại và công nghiệp  tư nhân, do vậy mà khái niệm làm quan chỉ mang một ý nghĩa bình đẳng như mọi ngành nghề khác trong sự phân công lao động xã hội, không hơn không kém.

Sau những năm xóa bỏ bao cấp để tiến hành công cuộc Đổi mới, từng bước xây dựng nền kinh tế thị trường và đặc biệt với việc trở thành thành viên thứ 150 của Tổ chức Thương mại Thế Giới WTO vào năm 2006 cục diện kinh tế - xã hội Việt Nam đã đạt được những chuyển biến tích cực về cơ cấu và định hướng phát triển.

Nền kinh tế ngày càng mang đậm dấu ấn của những nhân tố mới phát triển rất năng động đó là kinh tế tư nhân và đầu tư nước ngoài. Người lao động lần đầu tiên có nhiều cơ hội để lựa chọn giữa “làm quan” trong khu vực nhà nước hay “làm giàu” và thử tài kinh doanh trong  hai khu vực mới mẻ này.

Ngoài ra, do Việt Nam ngày càng hội nhập sâu vào quá trình phân công lao động quốc tế và tham gia vào các chuỗi giá trị toàn cầu nên lao động của chúng ta còn có nhiều cơ hội làm ăn ở hầu như khắp nơi trên thế giới. Số lượng kiều hối có chiều hướng năm sau tăng hơn năm trước được gửi về nước góp phần xây dựng quê hương và giúp đỡ gia đình là một minh chứng thuyết phục cho nhận định này.

Nhận dạng các nhu cầu tự nhiên

Giờ đây các nhà hoạch định chính sách lao động và giáo dục ở nước ta (cả khu vực quốc doanh và ngoài quốc doanh) đã phải tính đến việc đáp ứng các nhu cầu phát triển toàn diện của nguồn nhân lực một cách khoa học và hiệu quả nhất. Theo xu hướng này người ta thường tham khảo thang bậc nhu cầu của A. Maslow – một  học thuyết đỉnh cao trong việc nhận dạng các nhu cầu tự nhiên của con người.

Theo thuyết của A. Maslow, nhu cầu tự nhiên của con người được chia thành các thang bậc khác nhau từ “đáy” lên tới ”đỉnh”, phản ánh mức độ “thiết yếu” của nó đối với sự tồn tại và phát triển của con người vừa là một sinh vật tự nhiên, vừa là một thực thể xã hội. Cấp độ thấp nhất và thiết yếu nhất là nhu cầu thể chất hay thể xác của con người như nhu cầu ăn, mặc, ở, sinh lý…

Cấp độ tiếp theo là nhu cầu an toàn hay nhu cầu được bảo vệ. An toàn về tính mạng và an toàn về tài sản. Cao hơn nhu cầu an toàn là nhu cầu quan hệ như quan hệ giữa người với người, quan hệ con người với tổ chức hay quan hệ giữa con người với tự nhiên. Con người luôn có nhu cầu yêu thương gắn bó và cấp độ nhu cầu này cho thấy con người có nhu cầu giao tiếp để phát triển.

Ở trên cấp độ này là nhu cầu được đánh giá, nhận biết và tôn trọng. Đây là mong muốn của con người nhận được sự chú ý, quan tâm và tôn trọng từ những người xung quanh và mong muốn bản thân là một “mắt xích” không thể thiếu trong hệ thống phân công lao động xã hội. Việc họ được tôn trọng cho thấy bản thân từng cá nhân đều mong muốn trở thành người hữu dụng theo một điều giản đơn là “xã hội chuộng của chuộng công “.

Vì thế, con người thường mong muốn có địa vị cao để được nhiều người tôn trọng và kính nể. Vượt lên trên tất cả các nhu cầu đó là nhu cầu về sự thể hiện. Đây là khát vọng và nỗ lực để đạt được mong muốn. Con người tự nhận thấy bản thân cần thực hiện một công việc nào đó theo sở thích và chỉ khi công việc đó được thực hiện thì họ mới  cảm thấy hài lòng. Thuyết này sắp xếp nhu cầu con người từ thấp lên cao, những nhu cầu ở cấp cao hơn sẽ được thỏa mãn chỉ khi nhu cầu cấp thấp hơn được đáp ứng. (1)

Quy tụ người tài

Như vậy hiện tượng trong 5 năm gần đây có tới hơn 16000 công chức nhà nước xin thôi việc để chuyển sang khu vực ngoài quốc doanh nên được hiểu là một quá trình trao đổi tuần hoàn máu bình thường giữa các bộ phận của một cơ thể đang phát triển (2).

Người lao động bây giờ dựa trên năng lực bản thân có thể lựa chọn môi trường làm việc để  được thỏa mãn ở mức phù hợp nhất đối với các thang bậc nhu cầu của họ.

Tuy nhiên nếu quá trình này có chiều hướng gia tăng và lại tập trung vào những vị trí nhân sự có trình độ chuyên môn cao, đức độ và có uy tín đối với quần chúng thì các cấp lãnh đạo phải tự đặt câu hỏi tại sao? Nguyên nhân nào và biện pháp gì để thay đổi tình thế?

Theo thang bậc nhu cầu A.Maslow thì những nhân sự có trình độ cao luôn có nhu cầu được tôn trọng và phải được đặt đúng vị trí tương xứng với khả năng và uy tín của họ.

Không thiếu những trường hợp trong các cơ quan nhà nước người ta tuyển chọn và cất nhắc, đề bạt cán bộ theo sự thân quen, bè cánh hay vì những lý do khuất tất khác. Điều này đã và sẽ làm suy yếu, tha hóa bộ máy công quyền – một công cụ quan trọng thực hiện sự nghiệp Đổi mới, biến nó thành những “căn cứ địa” và “pháo đài” của tham nhũng, mất dân chủ nội bộ và trù dập những người ngay thẳng.

Có một bài học tuy đã cũ nhưng chắc sẽ không bao giờ cổ, đó là muốn đất nước hay doanh nghiệp hưng thịnh thì phải quy tụ được nhiều người tài trong mọi lĩnh vực như kinh doanh, khoa học-kỹ thuật, công nghệ, quản lý và giáo dục. Những tấm gương sáng về phát triển kinh tế- xã hội ở các nước Châu Á quanh ta đã gợi mở nhiều điều. Trung Quốc với những chính sách khuyến khích của chính phủ đã lôi kéo một đạo quân khoa học Hoa kiều hơn 200.000 người trở về và họ hiện chiếm một tỷ lệ đáng ngạc nhiên là 81% số thành viên của Viện khoa học Trung Quốc.

Làn sóng chất xám quay về này đã thúc đẩy nền khoa học Trung Quốc chuyển động nhanh và mạnh. Đối với vấn đề nhân sự trong các tổ chức đảng và cơ quan công quyền nguyên thủ tướng Trung Quốc Chu Dung Cơ đã có lần nói: ”Chúng ta cần kiên quyết từ bỏ hệ thống đề bạt theo kiểu người tốt là người được cho là tốt thậm chí cho dù anh ta chẳng tốt gì; còn người xấu là người được cho là xấu trong khi anh ta không phải như vậy theo đánh giá của các tầng lớp quần chúng “.(3)

Rễ có sâu thì gốc mới vững, cây mới xanh tốt, đơm hoa  thơm và kết trái ngọt, mà nhân tài trong quần chúng chính là những nhánh rễ li ti âm thầm lan tỏa trong lòng đất. “Có nhân tâm trước sẽ thu phục được nhân tài, có  nhiều nhân tài thì sẽ được thiên hạ”… lời dạy của người xưa tưởng như ở đâu đó vẫn văng vẳng bên tai.

  •  TS Phạm Gia Minh

(1) xem bài của TS Nguyễn Thường Lạng, Tạp chí Nhà quản lý, trích đăng trên http:// chungta.com ngày 05/02/2006

 (2) Trên thế giới sự dịch chuyển này vẫn diễn ra  theo cả hai chiều (nhà nước – tư nhân và ngược lại ) nhằm đáp ứng nhu cầu của xã hội và bản thân người lao động, không hiếm trường hợp nhiều bộ trưởng trước đó là giáo sư đại học ngoài công lập và Thủ tướng là chủ tịch hội đồng quản trị công ty thuộc khu vực tư nhân. Việc gánh vác trách nhiệm trong cơ quan công quyền có nhiệm kỳ được quy định bởi hợp đồng lao động , rất hiếm trường hợp biên chế suốt đời và nếu anh nợ nhà nước tiền ăn học và đào tạo thì anh có nghĩa vụ phải làm việc một số năm để trả hết

(3 ) xem Tuổi trẻ cuối tuần số 25-2008 ngày 29/6/2008

ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Que Toi
Địa chỉ: USA
Email: toi_yeu_que_toi2007@yahoo.com

Đã lâu rồi tôi mới thấy một bài viết hay đến vậy!

Họ và tên: cuong
Địa chỉ:
Email: CUONGQUANTHANH1@YAHOO.COM

TRI NHÂN,TRI DIỆN,BẤT TRI TÂM,BẤT TRI TÂM,BẤT KHẢ TỒN

Họ và tên: Đặng Minh Tuấn
Địa chỉ: Hà Nội
Email: DangMinhTuan999@yahoo.com.vn

Xin cám ơn tác giả bài viết. Một lời nói cho triệu người nghĩ suy, hành động hướng thiện và đúng đắn. Mong rằng đây không chỉ là một bài viết, mà là chủ trương, quốc sách cho đất nước con Rồng cháu Tiên mau cất cánh, thỏa lòng mong ước của bao thế hệ người Việt Nam, muốn khẳng định vị thế của mình trước năm châu bốn biển. Kính Đặng Minh Tuấn

Họ và tên: Nguyễn Đình Thảo
Địa chỉ: 23/19/9 Minh Khai, Hai Bà Trưng, Hà nội
Email: namanhgroup@gmail.com

Dưòng như, ở nước ta đang có một xu thế ngược lại với nước bạn Trung Quốc. Nhân lực có chất lượng, có tâm, có tài thì dời bỏ bộ máy cơ quan nhà nước. Hậu quả của nó là gì, nghiêm trọng và kéo dài đến đâu. Câu trả lời nằm ở các nước đã tiến trước chúng ta. Lối thoát hay liệu pháp điều trị chỉ là vấn đề con người ( càng ở vị trí cao, tầm ảnh hưởng càng lớn ).

Cơ hội phát triển của một đất nước, một dân tộc không phải là mãi mãi. Liệu chúng ta có tự biến mình thành một nước Châu Phi lạc hậu giữa lòng Châu Á đang phát triển? Nơi mà nhiều nước xung quanh ta họ vận dụng cũng chỉ khoảng vài ba chục năm là đã thành công. Đời người thật là ngắn, ngoảnh đi ngoảnh lại đã qua một thế hệ.

Họ và tên: Nguyễn Quang Hùng
Địa chỉ: Công ty CP Nước và Môi trường Việt Nam - VIWASE
Email: QuanghungVIWASE@yahoo.com

tôi đánh giá rất cao bài viết này, tác giả đánh giá rất khách quan và có hướng nhìn tích cực về sự luân chuyển công chức cũng như hiệu ứng của việc sử dụng nhân tài theo học thuyết A. Maslow. Ở đất nước ta hiện nay, trí thức chưa được tôn trọng thì nhân tài chưa thể tham gia nhiều vào bộ máy nhà nước, muốn sử dụng được trí thức chúng ta cần nhiều giải pháp đồng bộ trong việc sử dụng nhân tài và các nhà lãnh đạo thực sự tâm huyết và có tầm nhìn xa hơn nữa.

Họ và tên: Phan Trí Tuệ
Địa chỉ: Thủ Đức
Email: khonghenngayve09@yahoo.com

Tôi đang làm trong cơ quan nhà nước! Hiện tại tôi cũng tìm mọi cách để ra làm ngoài. Cơ quan tôi nằm ở trung tâm thành phố, to lớn, đồ sộ nhưng không một bóng người, ai thích đến thì đến, ai thích đi thì đi. Giám đốc thì 1 tuần đến 1 lần, còn phòng phó giám đốc đã hôi mốc vì ông đi làm ngoài phòng đã khoá từ lâu. Tôi nghĩ nó vẫn còn tồn tại trong cơ chế thị trường này mới lạ. Nhưng lạ mà nó vẫn xảy ra đó. Hỡi những người có bản lĩnh, hãy thể hiện bản lĩnh của mình

Họ và tên: Kiều Quyên
Địa chỉ: Biên Hòa
Email: kieuquyen@ymail.com

Thời gian vừa qua theo dõi trên Vietnamnet và các phương tiện thông tin tôi thấy hàng lọat bài viết đề cập người tài - người bất tài, cho thấy sự quan tâm không ít của xã hội về sự phát triển của một đất nước. Thật là bất công và vô lý khi người có chuyên môn và băng cấp thật sự chịu sự điều hành của người bất tài, bằng cấp rởm. Vì vậy hiện tượng chảy máy chất xám trong khu vực công trong thời gian là điều hiển nhiên. Tôi tin là với sự phát triển đi lên của đất nước trong xu thế toàn cầu hóa hiện nay, những người có trách nhiệm sẽ có cách nhìn một cách trung thực và đúng đắn hơn.

Họ và tên: Trang Châu
Địa chỉ: Q7, TPHCM
Email: smal_bear2002@yahoo.com

Người tài, nghe rất mông lung. Ở Việt Nam chúng ta rất thích dùng các cụm từ nghe thì kêu nhưng không có ý nghĩa thực tiễn và tiêu chí cụ thể, thí dụ "Xã hội công bằng, văn minh", "Nền văn hoá đậm đà bản sắc dân tộc", "Công nghiệp hoá, hiện đại hoá". Chúng ta kêu gọi sử dụng người tài, nhưng không ai lo đi xây dựng tiêu chí, định nghĩa thế nào là người tài.

Tôi tin chắc một điều chỉ cần VietNamNet đưa ra đề tài thảo luận "Thế nào là người tài" sẽ có hàng nghìn ý kiến khác nhau. Từ trước đến nay đã có rất nhiều tiêu chí được đưa ra để đề bạt cán bộ, nhưng ngay lập tức người ta nghĩ ra cách để vượt qua các tiều chí này và thế là xuất hiện nạn "Bằng giả" "Chạy chức"... Sẽ không bao giờ có tiêu chí áp dụng cho tất cả các người được gọi là "Người tài".

Vấn đề không phải là sử dụng người tài hay là không sử dụng. Theo tôi vấn đề ở chỗ hiệu quả làm việc và thành quả người ta đạt được tại vị trí mà người ta đảm nhiệm. Lấy thí dụ: một người thu gom rác tại một khu dân cư, họ chắc chắn không phải là người có học vấn cao. Nhưng theo tôi vẫn có thể đánh giá họ là người có tài, nếu họ hoàn thành tốt nhiêm vụ của họ. Như vậy theo tôi chúng ta không cần thiết phải kêu gọi các lãnh đạo cơ quan, đơn vị sử dụng người tài. Chỉ cần đặt ra các tiêu chí về việc đánh giá hiệu quả sản xuất kinh doanh và dựa trên các tiêu chí này đưa ra mức sử phạt và khen thưởng phù hợp công bằng thì các vị thủ trưởng đơn vị sẽ bắt buộc phải sử dụng những người được gọi là tài. Các tiêu chí thì có đầy rẫy ở các nền kinh tế phát triển trên thế giới. Việc xử phạt nghiêm minh và khen thưởng phù hợp sẽ là yếu tố quyết định.

Ngày xưa nước Tần thời chiến quốc mạnh lên cũng nhờ chủ yếu vào chính sách của Thương Ưởng, trong đó việc sử dụng chế độ thưởng phạt là điều kiện tiên quyết để chính sách đó được thực thi hiệu quả. Thông thường những người thực sự có tài bao giờ cũng yêu cầu sự tưởng thưởng công bằng. Như vậy muốn người thực sự có tài chủ động ra giúp nước thì chúng ta cần xây dựng một cơ chế phân định trách nhiệm và quyền hạn một cách công khai minh bạch, chế độ thưởng phạt nghiêm minh.

Họ và tên: khong tien
Địa chỉ:
Email: dinda_do@yahoo.com.au

Có một thời không ai sống được nếu bị đẩy ra khỏi cơ chế. Đó là thời kỳ kế hoạch hóa tập trung. Nay, nhiều thành phần kinh tế cùng tồn tại và phát triển, đất nước lại hội nhập sâu, nên có điều kiện để mọi người tìm cơ hội tốt cho mình.

Thế nhưng, hiện tượng 16.000 công chức có trình độ bỏ cơ quan nhà nước ra làm ngoài không thể là chuyện bình thường được. Rất tiếc một quan chức Bộ Nội vụ đã cho là như vậy. Nếu quan liêu mà xem xét, thì vẫn còn rất nhiều người muốn thi tuyển vào đấy thôi?!, Vậy thì có gì mà phải nói là không bình thường.

Nhưng vấn đề là ở chỗ cần xem xét nội tình công việc trong các cơ quan nhà nước. Quy chế dân chủ cơ sở trong các CQNN ít được chú ý nhất, nói thẳng là kém nhất, tình trạng cánh, kíp ngự trị... làm cho, như có người nói: thấy trình độ và nhân cách của ông A nào đó chăng ra làm sao, thế mà đùng cái lên làm sếp mình, có lẽ chỉ do giỏi chạy, thì thử hỏi người chính trực không chịu nổi bỏ ra làm ngoài là có bình thường?. Nhưng cái gì cũng có "độ" của nó, đến một lúc nào đó các cơ quan công quyền chỉ còn lại những người kém năng lực, thì sự điều chỉnh ắt sẽ diễn ra. 

Phải chăng chúng ta cũng phải chấp nhận thực tế đó, nếu không vượt qua được bức tường quan liêu để sớm tự điều chỉnh thì hậu quả sẽ ít nặng nề hơn. Nếu nói lương thấp, mà công chức vẫn sống tốt, vẫn nhà cửa, xe cộ đành hoàng thì nguồn thu nhập đó từ đâu ra, nếu không phải là tiền lobby, tiền nhận hối lộ.. và tuy ngồi ghế công chức đấy, những chỉ xăm xăm làm lợi cho các tổ chức ngoài nuôi họ. Thử hỏi thế có còn là nhà nước mạnh?

Họ và tên: Đỗ Quốc Công
Địa chỉ: Công ty cổ phần xây dựng CIENCO 5
Email: Congdq@gmail.com

"Nhiều nhân tài thì sẽ có thiên hạ" chỉ phản ánh được mức độ ảnh hưởng của nhân tài đối với sự tồn tại và phát triển của một tổ chức. Không phải lúc nào và khi nào cứ có nhiều nhân tài thì sẽ có được thiên hạ. Ví dụ: Dưới trướng Viên Thiệu có: Hứa Du, Quách Đồ, Thẩm phối, Phùng kỷ đều là những kẻ sĩ trí mưu; Điền Phong, Thư Thụ là những trung thần; Nhan lương, Văn Xú, Cao Lâm, Trương Cáp, Thuần Vu Quỳnh đều là những võ tướng dũng lược (tạm gọi là nhân tài) nhưng cuối cùng vẫn thảm bại dưới tay Tào Tháo. Lưu Bị ban đầu chỉ với hai bàn tay trắng, luôn ở thế yếu, nhưng càng về sau lại càng tập hợp, quy tụ được nhiều nhân tài (Phục Long, Phượng Sồ, Triệu tử Long, Mã Siêu, ...), đã làm nên nghiệp lớn.

Như vậy có thể khẳng định rằng: Một tổ chức phát triển chắc chắn phải có nhân tài, nhưng có nhân tài chưa chắc là tổ chức đó sẽ phát triển. Vậy điểm khác biệt nằm ở đâu? Chính là ở chỗ "sử dụng nhân tài": Tìm kiếm, đào tạo, sử dụng (đề bạt, bổ nhiệm, quy hoạch, luân chuyển...); biết "nuôi", "dưỡng"; biết "đẽo", "gọt"...chính là khí khái của một bậc anh hùng - phẩm chất đầu tiên của người đứng đầu một tổ chức.

Trở lại với vấn đề trong 5 năm gần đây có tới hơn 16000 công chức nhà nước xin thôi việc để chuyển sang khu vực ngoài quốc doanh. Nếu tạm tình 50% trong số đó là nhân tài thì rõ ràng cần phải xem xét lại cơ chế sử dụng cán bộ của ta hiện nay...

Họ và tên: Thanh Tâm
Địa chỉ: Thành phố Đà Nẵng
Email: Tamthanh@Yahoo.com.vn

Theo tôi thực tế hiện nay là như nội dung bài viết này của TS Phạm Gia Minh, nhân đây xin được góp thêm vài ý kiến nhỏ; Muốn đất nước ngày càng phát triển bền vững thì sớm thay đổi cách nghĩ, cách làm như : chạy theo bằng cấp, chạy chức, chạy quyền, đề bạt cất nhắc cán bộ chưa đúng người tài thật sự, chế độ đãi ngộ theo lối bình quân chủ nghĩa, trong một cơ quan người làm việc giỏi cũng như người làm việc bình thường hoặc kém hơn bình thường, chưa lấy kết quả công việc làm căn cứ ... Họ ra ngoài cơ quan nhà nước để thể hiện năng lực thực sự của mình và có một điều quan trong hơn hết đó là họ muốn làm giàu một cách chính đáng .

Họ và tên: Trần Khánh Dinh
Địa chỉ: Long Biên HN
Email: tvkdinh@gmail.com

Trước hết phải " Định danh tài? " đã. Người nông dân không bằng cấp và tiền Nhà nước cấp( tiền chùa) nhưng mà lại làm ra sản phẩm vô số nhà có danh " Tài " bằng cấp cao vời vợi, nhiều dân thường " Hú vía " khi thấy người ta giới thiệu về bản thân họ lại không bằng thảo dân kia!

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: hangvt@abn.com.vn

Từ khi bước chân vào đại học em cũng chưa có định hướng nghề nghiệp rõ ràng., Tuy nhiên khi ra trường, em không hề có ý nghĩ là mình sẽ vào làm cho một cơ quan nhà nước nào cả. Mặc cho bố mẹ ở quê lo lắng nhờ cậy ngưòi xin cho em vào Bộ nọ Bộ kia, tự em chạy ngược xuôi đi xin viẹc và chấp nhận làm việc cho một công ty tư nhân với mức lương khởi điểm ko được như mong muốn. Tuy nhiên giờ đây sau 2 năm cống hiến thì em đã nhận được những gì xứng đáng mà em nghĩ là nếu làm ở cái Bộ ABC nào đó thì em vẫn chỉ là đứa rót nước pha trà...

Họ và tên: Lê Văn Tuấn
Địa chỉ: phường Phước Long A, quận 9
Email: Tuan.levan1@Gmail.com.

Theo thang bậc nhu cầu A.Maslow thì những nhân sự có trình độ cao luôn có nhu cầu được tôn trọng và phải được đặt đúng vị trí tương xứng với khả năng và uy tín của họ. Tôi đồng ý với nhận định này, nhưng xin bổ sung : người công tác lâu năm, có nhiều kinh nghiệm sống và làm việc cũng cần được tôn trọng dù họ không đáp ứng đủ " bằng cấp " nhưng họ có đủ phẩm chất và năng lực để đáp ứng công việc mà chưa chắc có bằng cấp làm được như họ.

Không thiếu những trường hợp trong các cơ quan nhà nước người ta tuyển chọn và cất nhắc, đề bạt cán bộ theo sự thân quen, bè cánh hay vì những lý do khuất tất khác. Điều này đã và sẽ làm suy yếu, tha hóa bộ máy công quyền – một công cụ quan trọng thực hiện sự nghiệp Đổi mới, biến nó thành những “căn cứ địa” và “pháo đài” của tham nhũng, mất dân chủ nội bộ và trù dập những người ngay thẳng.

Thật vậy, có những " lãnh đạo " chỉ biết nói chứ không biết làm, chỉ ham chơi chứ không học làm. Tôi có nghe một vị " lãnh đạo " một cơ quan ở quận 9 ( TTXD ) sáng làm đến trưa thì tập hợp vây cánh đánh bài ăn tiền cho đến chiều tối mới về nhưng không hiểu tại sao UBND quận biết nhưng vẫn để tồn tại, làm mục ruỗng một cơ quan công quyền. Quý báo cứ tìm hiểu xem vì các cơ quan xung quanh đều biết và họ cho rằng đó là đang học tập " nghị quyết 52"

Họ và tên: Nguyen Van
Địa chỉ:
Email: van_nguyenhuy2004@yahoo.com

Bài viết của TS. Phạm Gia Minh rất hay và sâu sắc, chuyển tải được suy nghĩ của nhiều người chúng ta một cách khoa học và chặt chẽ. Đúng, ai được nhiều hiền tài sẽ có thiên hạ, bài học cổ sử ấy không cũ. Vấn đề là "thiên hạ" được hiểu theo những quan điểm khác nhau: là đất nước hưng thịnh, là doanh nghiệp phát triển, ... Thế nhưng các cơ quan quản lý nhà nước có lẽ vẫn chưa chuyển mình theo kịp sự thay đổi của xã hội, của chính đất nước ta, để người tài mai một cũng là một tội lớn. Tiếc thay ...

Họ và tên: Tâm Dân
Địa chỉ:
Email: phuc_dn@yahoo.com

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến hiện tượng công chức bỏ việc ngày càng nhiều, trong đó những nguyên nhân thường được đề cập và dẫn chứng trong các báo cáo như : Môi trường làm việc - Cơ hội đào tạo và đào tạo lại - Khả năng phát triển và thăng tiến - Tiền lương và thu nhập . . . Tuy nhiên, một nguyên nhân quan trọng lại ít được nói đến, đó là năng lực phát hiện và dùng người tài của người lãnh đạo, đây chính là cái gốc của vấn đề.

Nhiều cuộc khảo sát về quản trị nhân sự gần đây cho thấy, môi trường làm việc thân thiện chính là yếu tố hàng đầu để giữ chân cán bộ, sau đó mới đến cơ hội thăng tiến và tiền lương. Chỉ có những người lãnh đạo thực sự có tâm và có tầm thì mới đủ khả năng xây dựng không khí làm việc minh bạch, đoàn kết, tận tâm, theo đúng phương châm “ Ích nước, lợi nhà ”. Mỗi cá thể trong một tổ chức thực sự là một thế giới riêng, với những hoài bão và khát vọng không giống nhau, điều quan trọng nhất là người lãnh đạo phải biết quy tụ mọi người cùng nhau nhìn về một hướng, phải xây dựng được những người tài đức đảm đương các vị trí trụ cột của tổ chức, góp phần định hướng tổ chức vận hành theo đúng mục tiêu đã đề ra.

Cựu thủ tướng Lý quang Diệu của Singapore trong một lần trả lời phỏng vấn báo chí, đã nêu hết sức ngắn gọn về tiêu chí chọn công chức của ông, đó là : Trung thực và thạo việc. Sự thành công rực rỡ của Singapor trong việc xây dựng được một đội ngũ cán bộ công chức mẫn cán chính là nhờ xuất phát từ quan điểm chọn người nêu trên, kết hợp với một quá trình liên tục và bền bỉ trong việc tạo dựng một hình ảnh cao qúy về mẫu người công chức trong mắt mọi công dân. Lương công chức ở Singapore phải luôn cao hơn mức bình quân chung của các doanh nghiệp, và đó được xem là một trong những yếu tố quyết định để họ phải sợ tham nhũng, không cần tham nhũng, và kiên quyết chống tham nhũng.

Không còn nghi ngờ gì nữa, một đội ngũ công chức trung thành và tận tụy chính là hồng phúc của đất nước, bởi họ chính là là lực lượng đi đầu trong việc định hướng, sáng tạo và dẫn dắt quốc gia tiến nhanh trên con đường thịnh vượng và phát triển liên tục.

Họ và tên: Viết Thắng
Địa chỉ: Tokyo
Email: vietthangjp@yahoo.co.jp

Minh bạch hoá mọi vấn đề, thì tất cả sẽ giải quyết một cách dễ dàng hơn.

Họ và tên: Trung_PQ
Địa chỉ: Mê Linh - Hà Nội
Email: trungpq.gem@gmail.com

Nếu chúng ta làm được người Trung Quốc đã làm, thực hiện được như câu nói của ông Chu Dung Cơ thì người tài sợ gì không có đất dụng võ, đất nước sợ gì thiếu nhân tài, sợ gì tụt hậu về kinh tế cũng như KHKT. Khi đó cơ quan nhà nước sẽ không còn là nơi ẩn trú của những kẻ bất tài, cơ hội.

Họ và tên: Huyền
Địa chỉ:
Email: NHSON162@yahoo.com.vn

“Có nhân tâm trước sẽ thu phục được nhân tài, có nhiều nhân tài thì sẽ được thiên hạ”… Từ "Thiên hạ" làm chúng ta giật mình! Lẻ nào nhà Nước ta với đầy đủ công cụ quyền lực và cả tiềm lực về tài chính đủ mạnh hơn Khu vực tư nhân lại không "cạnh tranh" nổi để có được thật nhiều cái thứ "hàng hoá đặc biệt" và quý nhất trong các loại hàng hoá - Sức lao động.

Họ và tên: Phí Nhật Phàm
Địa chỉ: Thanh Hoá
Email: btn_vietnamdistributor@yahoo.com

Tôi là 01 sinh viên đã ra trường gần 6 năm, gần 4 năm đầu tôi làm cho 01 Doanh nghiệp và 02 năm nay tôi làm cho cho 01 cơ quan hành chính sự nghiệp nhà nước mà mới nghe, ai cũng muốn vào vì đó là một nghành hiện tại thuộc loại “hot”.

Tôi đã nghe nhiều lời phân tích cũng như khuyên bảo giữa việc làm việc trong một cơ quan nhà nước với việc đi làm trong môi trường bên ngoài (có thể là doanh nghiệp/tổ chức tư nhân, doanh nghiệp/tổ chức nước ngoài, tự mình làm chủ).

Đến bây giờ, sau khi đã trải qua 02 môi trường làm việc, tôi mới thấy những điều người đi trước đã nói khá đúng. Phải thừa nhận , mỗi môi trường làm việc đều có cái ưu điểm và nhược điểm; ví dụ: làm DN thì bận rộn, một số quyền lợi ít được quan tâm, nhưng thu nhập tỷ lệ thuận với năng lực của mình, cơ hội thăng tiến nhiều, rõ ràng, môi trường làm việc năng động, linh hoạt, chủ động trong công việc….trong khi đó, làm việc ở khu vực nhà nước khá nhàn, các quyền lợi luôn được quan tâm hơn, nhưng lương thì thấp, thu nhập lại không tỷ lệ thuận với năng lực, công việc và môi trường làm việc chịu sự chi phối khá lớn của các mối quan hệ cũng như ý chí chủ quan của một bộ phận lãnh đạo…02 năm làm trong khu vực nhà nuớc của tôi thực sự là một sự thụt lùi về trình độ, kiến thức vì không được vận dụng nhiều, không được sử dụng đúng công việc – đây mới là điều tôi trăn trở nhất; còn về thu nhập, thì hoàn toàn không đảm bảo được cuộc sống của gia đình tôi, ở một mức sinh hoạt bình thường tại một thành phố cấp II (Thanh Hoá).

TÔI XIN KHẲNG ĐỊNH RẰNG, CHỪNG NÀO NHÀ NƯỚC CHƯA CẢI TIẾN CHẾ ĐỘ LƯƠNG, THƯỞNG THEO NĂNG LỰC CÔNG VIỆC THÌ TIÊU CỰC, THẤT THOÁT, LÃNG PHÍ, THAM Ô, THAM NHỮNG VẪN SẼ CÒN TỒN TẠI. Sau 6 năm làm việc, tôi đã tích lũy được một số kinh nghiệm và nhận thấy mình nên làm công việc nào thì tốt hơn cho chính bản thân mình, cho gia đình cũng như cho xã hội, để kiến thức không bị lỗi thời và không ngừng được nâng cao.

Họ và tên: Nguyễn Văn Lam
Địa chỉ: Bắc Giang
Email: Lam040679@yahoo.com

Tôi thấy cũng hơi buồn. Báo chí lên tiếng như vậy mà các đơn vị trong cơ quan công quyền không thấy có sự tác động lớn đáng kể nào cho vấn đề xã hội này. Tôi cũng mới phải rời bỏ CQ NN, tôi rất hiểu vì sao tôi bỏ. Việc các cán bộ tốt rời bỏ cơ quan Nhà nước là một quá trình tất yếu, là hậu quả của nạn chạy chức, chạy quyền; hậu quả của nạn bằng cấp giả; hậu quả của một cơ chế không tốt, không theo kịp với thời cuộc

Theo tôi, Bộ nội vụ cần có hướng dẫn xem xét lại tất cả các đơn vị có người rời bỏ cơ quan NN nếu cảm thấy cần thiết vì nghi là có vấn đề gì đó bất khuất. Chứ coi sự việc như thế này là bình thường như đã nêu là 16.000 người bỏ thì có thể nhận vào 500.000 người thì cũng nên phải xem lại. Tôi xin phải nhấn mạnh là nếu 1 người không tốt nắm giữ vị trí lãnh đạo thì có thể bỏ đi nhiều người giỏi và nỗ lực của họ đã cống hiến cho NN. Tôi chắc chắn rằng 16.000 người bỏ ra khỏi cơ quan NN sẽ có rất nhiều người trong số đó đã làm việc cống hiến không mệt mỏi trong khoảng thời gian dài.

Họ và tên: Trần Huy Huân
Địa chỉ: Hà Nội
Email: Huanhuytran@yahoo.com

Sau khi đọc bài " Nhiều nhân tài thì sẽ có thiên hạ " tôi thấy rất tâm đắc Thứ nhất đã phản ảnh sự thật đang diễn ra ở thời đại của chúng ta. Một sự thoái trào và dịch chuyển những người có trình độ và tri thức từ cơ quan công quyền sang tư nhân làm cho 1 số cơ quan công quyền bị yếu đi. Đó là hệ quả của tất yếu ngưòi có trình độ khả năng không được trọng dụng ,tại những cơ quan đa phần là bè cánh và cục bộ . Một người làm lãnh đạo cơ quan thì theo sau là rất nhiều con cháu họ hàng thân thích làm ở những vị trí mà lẽ ra phải sử dụng những người có trình độ và tri thức mới đảm đương được . Họ tìm mọi cách đưa dần con cháu vào cơ quan sau đó xin đi học tiếp và khi vị lãnh đạo đó về nghỉ hưu thì đã lo xong cho con cháu họ ấm chỗ ở cơ quan rồi.

Sau sự việc ra đi hàng loạt công chức ( khoảng 16000 người ) là con số không nhỏ và đáng báo động cho những nhà quản lý và hoạch định chính sách. Tại sao lại diễn ra công chức bỏ việc hàng loạt như vậy ? Căn nguyên dẫn đến công chức bỏ việc là : Họ không được đối xử bình đẳng và không có cơ hội để phát huy khả năng của mình. Bệnh trì trệ , quan liêu , tham nhũng , bè cánh , ô dù trù dập của 1 số lãnh đạo làm sóng di chuyển sang tư nhân làm cho họ thoải mái và phát huy được khả năng của mình . Sau sự việc ra đi của 1 loạt công chức ,  nhà quản lý phải nhìn lại xem thực sự là cơ quan công quyền cần gì và người làm trong cơ quan công quyền cần gì Theo triết học phương đông thể hiện hai mặt ý thức và vật chất. Nếu làm tốt được mối quan hệ giữa hai mặt đó thì mới giải quyết được tình trạng trên. Cổ nhân có câu : Dụng nhân như dụng mộc "

Họ và tên: Phạm Tiến Hùng
Địa chỉ: ĐH Hà Nội
Email: pham_tien_hung@yahoo.com.vn

Người tài thì mới sử dụng được người tài. Không phải là người tài thì phải đẩy người tài ra chỗ khác để mình đỡ bị lộ ra là kém. Bản thân người không tài cũng có lý luận để tự huyễn hoặc mình là tài. Cho nên, cơ chế ở đây là làm sao bàn dân thiên hạ phải đấu tranh để những người làm việc hiệu quả cho đất nước được làm cái việc ấy, còn những người kém tài thì làm các việc khác cho cá nhân họ thôi.

Họ và tên: phạm gia khải
Địa chỉ:
Email: phamgiakhai@yahoo.com.vn

Người trung thực và được việc trong nhiều tình huống là người mà lãnh đạo, với tư cách nhạc trưởng biết rõ vai trò của mình, sử dụng: Đó là người tài. Bằng cấp là yếu tố tham khảo, nhưng thử việc qua các test quan trọng hơn bằng cấp. Quan điểm này làm đảo lộn cách làm của chúng ta về nhân sự, vốn coi thân quen là phương châm, các yếu tố khác trở nên thứ yếu. VN vào WTO, và chiến tranh lạnh giữa hai phe không còn, việc có nhạc trưởng giỏi để sử dụng người tài là rất quan trọng, không làm được điều này là "sập tiệm", chẳng có ai "thân quen" cứu được mình đâu !

Họ và tên: Thắng
Địa chỉ: Gia lam Hà nội
Email: Psy_vanthangDO@Gmail.com

Tôi thấy rất tâm đắc với nội dung của bài viết. Cảm ơn tác giả! Tôi thiết nghĩ vấn đề cơ bản làm sao để cho những nhà lãnh đạo của chúng ta hiểu được điều này. Nhất thiết phải xem lai chính sách sử dụng người tài của chúng ta. Tôi đã từng tiếp xúc với những bạn trẻ đầy tài năng và nhiệt huyết đang học tập và công tác tại Pháp muốn quay trở lại phục vụ quê hương Viet Nam nhưng trong họ bao giơ cũng có một câu hỏi " Liệu mình có được làm việc đúng với khả năng của mình không?" khi trở về nước tôi thật buồn vì khó có thể thực hiện được điều này? Xem người lại ngẫm tới ta buồn quá!

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Để công sở không phải là cái ao tù (17/08/2008)
Cứu trợ - niềm tin đã tổn hại (16/08/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Thị trường mới của Trung Quốc: Xuất khẩu nông dân
Một kỉ nguyên mới đang chờ đón nước Mỹ
Chúng ta đang bỏ quên những giấc mơ?
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Một cách đánh giá khác về dạng văn "cảm xúc"
Bài văn điểm 4 là thỏa đáng?
Khi người Việt yêu bóng đá
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Cái giá buộc phải nhận khi Calisto được yêu mến
2009: Báo in Mỹ còn cơ sống sót?
2008: 10 sự kiện báo chí đưa "dưới tầm"
HARVARD'S
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 2)
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 1)
Các thị trường mới nổi làm gì trước khủng hoảng tài chính?
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
GS.Kaplan: "Quốc gia là một con thuyền, DN là những tay chèo"