Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
0h ngày 1/1/2009 (giờ Việt Nam), thời tiết giá rét cũng không ngăn được hàng vạn người Hà Nội kéo ra bờ hồ Hoàn Kiếm để mừng đón tết dương lịch.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cựu chủ tịch FED của Mỹ Alan Greenspan đã nói ông "bị sốc vì mất niềm tin". Niềm tin ấy là gì? Câu trả lời có trong cuốn hồi ký Kỷ nguyên hỗn loạn của ông.
Ngôn ngữ phim Việt giờ vàng, đã thẩm định&kiểm duyệt?
21/07/2008 08:55 (GMT + 7)
Ngôn ngữ trong phim Việt giờ vàng trên VTV không những không giữ gìn bảo tồn sự trong sáng của tiếng Việt mà còn làm cho tiếng Việt càng ngày càng xấu đi, rơi vào chủ nghĩa tự nhiên, không có sự kiểm soát hay thẩm định nào.

>> Phim truyền hình Việt Nam: Tính giáo dục ở đâu?

Ngôn ngữ Việt trong phim VTV, sạch hay không sạch?

Bắt đầu từ những phim nằm trong series phim Cảnh sát hình sự (Đột kích, Kẻ sát nhân có tài mở khóa, Kẻ dấu mặt…); Ma làng, Luật đời, Chàng trai đa cảm, Gió từ phố Hiến,Vòng nguyệt quế… cho đến những phim đang phát sóng của thể loại sitcom, tiểu thuyết truyền hình như: Cô gái xấu xí, Những người độc thân vui vẻ đều thấy có vấn đề trong ngôn ngữ lời thoại của phim, gây phản cảm tới công chúng xem phim, ảnh hưởng tới ngôn ngữ hành vi với giới trẻ vị thành niên.

Trong phim “Đột kích”- series phim Cảnh sát hình sự, muốn đề cao sự sắc xảo, “nhập vai” để hoàn thành nhiệm vụ của một nữ cảnh sát khi xâm nhập vào hang ổ bọn tội phạm phục vụ cho việc phá án, nhân vật "được" nói những câu hoàn toàn của giới giang hồ xã hội đen, với ngôn từ thô tục, tiếng lóng, chửi bậy… Không chỉ vài câu, ở một vài đoạn phim, mà là rất nhiều trường đoạn. khiến người lớn nghe còn giật mình, không thể tưởng tượng lại có thể có đưa những từ ngữ như thế lên phim.

"Những người độc thân vui vẻ"

Có cần phải thế không? Không lẽ nếu không nói những từ ngữ đó, thì việc “nhập vai” để phá án sẽ không hoàn thành? Xem xong phim, ai mà còn có con mắt cảm tình với các nữ cảnh sát hình sự, cho dù họ xinh đẹp, tài giỏi thế nào chăng nữa.

Sang tới Ma làng, ngay từ những tập đầu tiên, các nhà làm phim đã để cho nhân vật chính của mình liên tục nói những từ phiếm chỉ một hành vi tế nhị riêng tư trong quan hệ nam nữ, bất kể lúc nào. Họ cứ hồn nhiên nói “cày ruộng”, hết ruộng nhà, ruộng người đến ruộng thiên hạ, vào sáng, trưa, chiều, tối, như thể đó là từ đẹp nhất, duy nhất.

Chưa kể mỗi khi các nhân vật nam trong phim, dù thân phận là trưởng thôn, xã trưởng, là những người cầm cân nảy mực uy tín trong làng, xã, thế mà “rượu vào”, mà đâu có nhiều, chỉ mới vài chén, thì ngôn từ không còn kiểm soát được, đủ những từ ngữ thô tục nhất được nói một cách vô tư, toàn đưa chuyện trai gái, giường chiếu chứ không có chuyện nào khác.

Khán giả xem phim đâm hoang mang, không lẽ ngôn ngữ làng quê Việt lại nghèo nàn đến thế, thô vụng đến thế? Cả một kho tàng ngôn ngữ làng quê mang vẻ đẹp dân dã, giàu hình ảnh tượng hình đâu rồi mà không lấy ra vận dụng, để phải dùng thứ ngôn ngữ sống sượng, gớm ghiếc làm xấu cả tiếng Việt! Và chắc chắn những từ ngữ đó khi “lọt” vào tai công chúng xem phim “nhí”, không hiểu chúng có hiểu không? Nếu hiểu, chúng sẽ nghĩ gì về tiếng Việt, "vận dụng" thế nào?

Tiếp tới những phim khác như Luật đời, Chàng trai đa cảm, Cảnh sát hình sự, Gió từ phố Hiến… và gần đây nhất là các phim đang được chiếu trong “giờ vàng” trên VTV: Vòng nguyệt quế, Cô gái xấu xí, Những người độc thân vui vẻ, ngôn ngữ Việt Nam được “biến tấu” và nhiều “cung bậc” đến không biết phải hiểu như thế nào.

Đừng thắc mắc nếu như trong các bài văn viết của học sinh có những từ ngữ gây kinh ngạc. Cũng đừng hoảng hốt về “khả năng” ngôn ngữ Việt, làm đau đầu ngành giáo dục, mà báo chí lâu nay đã đề cập không ít lần.

"Cô gái xấu xí"

Phim Cô gái xấu xí, không hiểu sao mà có một cô gái Phương Trinh, lúc nào cũng cho mình thuộc vào “đẳng cấp” thượng lưu, có học thức, mặc hàng hiệu, xinh đẹp… nhưng ngôn ngữ khi nói với các đồng nghiệp thì phải dùng từ “hạ lưu” để thể hiện chính xác những gì cô ta thốt ra. Không một ngôn từ nào của cô ta chứng tỏ “đẳng cấp” mà cô ta xếp mình vào.

Lại thêm một nhà tạo mốt thiết kế thời trang danh tiếng Hùng Long. Chưa khi nào nhân vật này xuất hiện mà có một lời lẽ đàng hoàng, ngôn từ “sạch sẽ” để nói với các đồng nghiệp, các cô người mẫu. Luôn luôn là một mớ ngôn ngữ tục tĩu, khinh miệt người đối diện.

Đây lại là ngôn ngữ được thu trực tiếp, người viết bài này biết chắc trong nguyên bản của kịch bản gốc mua của nước ngoài không hề có những từ ngữ như thế. Như vậy, đây là một “biến tấu” ngôn ngữ của các nhà làm phim nước ta. Không hiểu nếu “dịch” lại cho tác giả kịch bản gốc phim, họ sẽ nghĩ gì?

Những người độc thân vui vẻ thì quá lạm dụng ngôn ngữ của những vở kịch sân khấu, tiểu phẩm hài, ngôn ngữ tiếng lóng, ám chỉ một cách ngô nghê, thô vụng, làm cho ngôn ngữ Việt rối rắm, nhiêu khê, đôi khi còn rơi vào sự sống sượng thô kệch, thấy thương. Thứ ngôn ngữ đó lại được phát ra từ những người (trong phim) là trí thức, các cô gái đẹp, trai xinh và cả người quản lý… cứ như họ là những người ít học, không biết nói tiếng Việt thế nào cho thanh lịch hơn, chính xác hơn và giàu tính biểu cảm hơn.

Phim vẫn đang còn chiếu, không biết “hồi” sau như thế nào, nhưng cái đà ngôn ngữ kiểu này trong phim thì không thể nói là phim Việt giờ vàng có ngôn ngữ “sạch” được.

Có cần phải có sự thẩm định ngôn ngữ phim THVN?

Việt Nam chưa có quy định những giờ phát sóng riêng cấm trẻ em dưới 18, 17, 16, 15,14,13 như ở nước ngoài, mà “tứ đại đồng đường” cùng xem. Người lớn nghe ngôn ngữ thoại của phim đã thấy khó nghe, nhưng trẻ con thì sao? Chưa kể những hình ảnh của phim không phù hợp lứa tuổi mà ngôn ngữ đã làm xấu đi cảm thụ nghệ thuật. Những người trẻ bây giờ nói nhiều từ “lạ”, có cách nói năng chỏng lỏn với người lớn - đó là điều họ học được ở phim Việt trên truyền hình. Dù gì, đối với họ, nhất là trẻ vị thành niên thì THVN là một chuẩn mực để theo.

"Ma làng"

Đã có thời các nhà xã hội học mất khá nhiều thời gian giấy mực lên tiếng vì phim Hàn Quốc tràn ngập trên sóng, gây ra trào lưu “phim Hàn Quốc” trong giới trẻ.

Cũng như hôm nay, không chỉ các nhà xã hội học, mà còn cả các nhà giáo dục, các bậc cao niên tâm huyết với truyền thống Việt đã phải giật mình vì thứ ngôn ngữ người trẻ đang sử dụng, đang dần đánh mất sự trong sáng của tiếng Việt. Điều đó chắc chắn có phần nào “tiếp tay” của các bộ phim Việt trên sóng VTV.

Không thể đổ lỗi cho nhân vật hay cho diễn viên. Chính các nhà biên kịch, đạo diễn và cả khâu thẩm định, kiểm duyệt phim mới là nguyên nhân trước nhất của hiện trạng này.

Ở nước ngoài, luôn có khâu quan trọng về kiểm duyệt "thuần phong mỹ tục" cho bất kể thể loại phim nào. Những phim nhiều từ tiếng lóng của giới “anh chị”, từ gây phản cảm, làm mất sự toàn vẹn của ngôn ngữ… được tìm ra và bắt phải sửa chữa. Còn nước ta, không biết các nhà làm phim truyền hình có làm điều đó? Ngôn ngữ Việt sẽ đi về đâu khi mà trong phim đầy rẫy những từ ngữ như vậy?

Đã là phim, là một tác phẩm nghệ thuật dành cho công chúng, nhất là phim phát trên sóng truyền hình quốc gia dành cho mọi lứa tuổi xem, việc sử dụng ngôn ngữ lời thoại không thể tùy tiện, muốn cho nhân vật “phát” kiểu gì cũng được.

Không thể nói phim phải phản ảnh như hiện thực cuộc sống, phải giống như thật, có gì nói đó, thế mới đương đại, mới đúng như xã hội hiện thời… Như thế là rơi vào chủ nghĩa tự nhiên phản nghệ thuật, không phải là hình tượng điển hình, hình tượng nghệ thuật.

Còn nếu như khả năng thể hiện của người viết kịch bản không đủ tầm để có ngôn ngữ trong phim “đẹp”, thuần Việt thì họ hãy thương khán giả, đừng nên viết những kịch bản yếu kém, làm tổn thương đến thị hiếu thẩm mỹ của khán giả, ảnh hưởng tới rất nhiều người trẻ - những chủ nhân của ngôn ngữ Việt - thuần Việt, trong thế giới hội nhập và xu thế toàn cầu hóa.

Thiết nghĩ các nhà quản lý khi thẩm định, duyệt kịch bản phim cũng nên chú ý hơn về ngôn ngữ thể hiện, có quy định rõ ràng các từ ngữ được phép và không được phép dùng, tiết chế những từ ngữ phản cảm. Đã đến lúc làm phim phải chuyên nghiệp từng khâu nhỏ, kể cả dấu chấm, phảy trong kịch bản văn học… Tất cả phải có luật quy định rõ ràng, không thể dễ dãi để đưa ra những sản phẩm nghệ thuật phi nghệ thuật, dù đó chỉ là phim truyền hình để giải trí.

Làm phim và mang phim đến công chúng là mang tới thông diệp hướng thiện. Mong các nhà làm phim, các nhà kiểm duyệt phim hãy vì sự trong sáng của tiếng Việt, đừng xả rác trên màn ảnh mà buồn lòng người xem yêu phim Việt, đi ngược lại với mục đích nâng cao khiếu thẩm mỹ, nâng cao sự hưởng thụ văn hóa của khán giả phim Việt giờ vàng trên truyền hình.

  • Minh Châu


     

ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Đặng Tiến Thắng
Địa chỉ: Hạ Long - Quảng Ninh
Email: yeuvungve2909@yahoo.com

Tôi rất đồng tính với tác giả của bài viết trên về việc cần thiết phải giữ gìn vẻ đẹp và sự trong sáng của tiếng Việt. Tôi cũng bổ sung thêm rằng cũng là điện ảnh nhưng lời thoại trong nhiều bộ phim nước ngoài chiếu trên truyền hình tuy không Việt lắm nhưng rất hay và mang tính giáo dục cao, hay đấy là văn phong của người dịch? Nếu đã ý thức như vậy thì sao không kiểm soát các sản phẩm điện ảnh ra đời trong nước?

Gần đây trong cộng đồng Việt xuất hiện những ngôn từ rất lạ mà người ta gọi là tiếng "lóng" hay phổ biến hơn là ngôn ngữ của "dân Teen" mà những người yêu tiếng Việt không khỏi đau lòng.

Vẫn biết điện ảnh phản ánh cuộc sống và cần phải gắn với cuộc sống nhưng không có nghĩa là ùa theo các xu thế, trào lưu ấy vì không phải ai cũng nhận thức và cảnh giác để những thói xấu đó không thâm nhập vào cuộc sống của mình, nhất là giới trẻ - những người vốn đã rất nhạy cảm với các trào lưu ấy. Khi đó vai trò giáo dục của điện ảnh nói riêng và nghệ thuật nói chung lại trở nên phản tác dụng.

Vì vậy không chỉ mỗi người tự ý thức về hành vi của mình mà cần phải có những người có trách nhiệm quản lý, xây dựng các diễn đàn, kiểm định chất lượng của các sản phẩm nghệ thuật để giữ gìn vẻ đẹp của tiếng Việt cho hôm nay và mai sau.

Họ và tên: Đặng Tiến Thắng
Địa chỉ: Hạ Long - Quảng Ninh
Email: yeuvungve2909@yahoo.com

Tôi rất đồng tình với tác giả của bài viết trên về việc cần thiết phải giữ gìn vẻ đẹp và sự trong sáng của tiếng Việt.

Tôi cũng bổ sung thêm rằng cũng là điện ảnh nhưng lời thoại trong nhiều bộ phim nước ngoài chiếu trên truyền hình tuy không Việt lắm nhưng rất hay và mang tính giáo dục cao, hay đấy là văn phong của người dịch? Nếu đã ý thức như vậy thì sao không kiểm soát các sản phẩm điện ảnh ra đời trong nước?

Gần đây trong cộng đồng Việt xuất hiện những ngôn từ rất lạ mà người ta gọi là tiếng "lóng" hay phổ biến hơn là ngôn ngữ của "dân Teen" mà những người yêu tiếng Việt không khỏi đau lòng.

Vẫn biết điện ảnh phản ánh cuộc sống và cần phải gắn với cuộc sống nhưng không có nghĩa là ùa theo các xu thế, trào lưu ấy vì không phải ai cũng nhận thức và cảnh giác để những thói xấu đó không thâm nhập vào cuộc sống của mình, nhất là giới trẻ - những người vốn đã rất nhạy cảm với các trào lưu ấy. Khi đó vai trò giáo dục của điện ảnh nói riêng và nghệ thuật nói chung lại trở nên phản tác dụng.

Vì vậy không chỉ mỗi người tự ý thức về hành vi của mình mà cần phải có những người có trách nhiệm quản lý, xây dựng các diễn đàn, kiểm định chất lượng của các sản phẩm nghệ thuật để giữ gìn vẻ đẹp của tiếng Việt cho hôm nay và mai sau.

Họ và tên: Hà Trang
Địa chỉ:
Email: judepdt2000@yahoo.com

Tôi thấy tác giả chê rất ngọt, nhưng không có một dẫn chứng lời thoại cụ thể nào thì làm sao độc giả chúng tôi hiểu được sự bất ổn trong lời thoại phim Việt?

"Không chỉ vài câu, ở một vài đoạn phim, mà là rất nhiều trường đoạn. khiến người lớn nghe còn giật mình, không thể tưởng tượng lại có thể có đưa những từ ngữ như thế lên phim...". Chắc trình độ văn hóa của tôi hạn chế nên chưa bao giờ thấy giật mình vì độ chân thật của lời thoại phim Việt, chỉ thấy ngán ngẩm vì sao mà nó giả thế. Tác giả cho tôi một vài ví dụ cụ thể về "Người lớn giật mình", và cho biết "những từ ngữ như thế" chẳng hạn là từ ngữ gì được không?
 
"Những người độc thân vui vẻ thì quá lạm dụng ngôn ngữ của những vở kịch sân khấu, tiểu phẩm hài, ngôn ngữ tiếng lóng, ám chỉ một cách ngô nghê, thô vụng, làm cho ngôn ngữ Việt rối rắm, nhiêu khê, đôi khi còn rơi vào sự sống sượng thô kệch, thấy thương..." Ví dụ??? Nếu bài viết không có lấy một dẫn chứng cụ thể thì e là cũng hơi khó thuyết phục.

Họ và tên: Nguyễn Bá Tùng
Địa chỉ: Đông Anh - Hà Nội
Email: tungcano@gmail.com

Tôi cũng đồng tình với bài viết của tác giả Minh Châu. Chính bản thân tôi là một người trưởng thành nhưng khi nghe những câu từ như thế, tôi thực sự thấy phản cảm. Tôi đã thấy bối rối khi cùng xem phim với bố mẹ và các em gặp đoạn phim đó. Tôi không hiểu nhà viết kịch bản nghĩ gì. Tôi thích đọc văn Nam Cao, tôi thích đọc Kiều, các tác phẩm ấy không sử dụng những từ ngữ quá thô tục như bây giờ. Đó là sức sống của tác phẩm nghệ thuật.

Họ và tên: Trần Cường
Địa chỉ: 65 Lạc Trung
Email: tranhungcuong@gmail.com

Cảm ơn tác giả bài viết đã nói hộ chúng tôi về một trongnhững vấn đề đang tồn tại trong phim VN hiện nay. Theo tôi, không chỉ ngôn ngữ thôi mà cả hình tượng nhân vật cũng như các tình tiết trong phim cũng rất có vấn đề. Có cảm giác như các cách gây cười trong Chung cư vui vẻ hay Cô gái xấu xí quá nhạt nhẽo và rẻ tiền. Rồi hình tượng nhân vật Hùng Long, hình tượng GĐ An Đông và PGĐ Mạnh - những người đàn ông mê gái và có phần bất tài, các nhân vật trong Chung cư vui vẻ đều méo mó và phản cảm. Hình như phim chúng ta chỉ chạy theo số lượng mà quên đi vấn đề chất lượng. Thật đáng buồn!

Họ và tên: VTT
Địa chỉ:
Email: thaithuong@gmail.com

Tôi không nghĩ vấn đề lại quá nghiêm trọng đến thế. Một bộ phim dù ít nhiều phải phản ánh đúng sự thật. Vào trong ổ tội phạm không thể "Thưa quý ông..." !!??? Điều đó chỉ tổ làm phim mang nhiều tính kịch và khán giả chẳng còn thèm xem nữa.

Họ và tên: NNA
Địa chỉ:
Email: ngocanh22112003@yahoo.com

Tôi cũng không nghĩ sự việc lại như bạn nói, có thể bạn xem quá nhiều phim rồi lồng ghép chúng vào với nhau chăng???. Theo tôi hiểu thì nước ngoài cũng có dùng lời nói tục mà tại người dịch ở VN dịch bớt đi thôi mà căn bản bạn đã bao giờ nghe dân "Giang hồ" nói chuyện chưa.  Nhưng tôi cũng phải công nhận là phim TH bây giờ lạm dụng ngôn từ kiểu đó quá mà nó cũng không hợp nữa chứ nghe chẳng ra đâu vào đâu cả.
Phim TH Việt Nam có kiểu là đã là dân giang hồ thì phải xăm đầy mình ăn nói phải bậy bạ tục tĩu chút chắc là sợ người xem chậm hiểu không biết đó là dân giang hồ hay sao ấy, ngoài ra kịch bản phim là điều không thể "nuốt" được. Như phim "Cô gái xấu xí" quanh đi quẩn lại cũng chỉ có một vài cảnh mà chẳng bao giờ kết thúc, nghe nói sắp có phần 2 không biết cho ra gì nữa đây......

Họ và tên: DHV
Địa chỉ:
Email: dohaivuong@gmail.com

Đây chỉ là nhận xét của cá nhân tác giả bài báo mà thôi, đáng ra bài này phải được đăng ở mục diễn đàn mới đúng.

Tôi nghĩ phim cũng từ đời mà ra, cho nên phải giống với đời. Bạn nói đến " kho tàng ngôn ngữ Việt Nam" tôi nghe thật sáo rỗng, chẳng lẽ trong cuộc sống thường nhật những người nông dân đối đáp với nhau, bọn xã hội đen đối đáp với nhau cũng phải suy nghĩ để lựa chọn những từ ngữ đẹp đẽ nhất trong kho tàng ngôn ngữ Việt Nam sao?

Cho nên nếu trên phim mà làm như vậy thì ai tin? Rất kịch cỡm. Phim ảnh nói chung phản ánh hiện thực của cuộc sống, qua đố có nhiều mục đích khác nhau: định hướng thẩm mỹ, giáo dục, giải trí, đấu tranh với tiêu cực...

Muốn người ta tin và nghe theo, làm theo thì phim phải thực tế, ngôn từ phải thực tế. Nếu không người ta sẽ nói " Ôi dào, phim mà, xem cho vui vậy thôi !". Khi đó thì mục đích giáo dục định hướng mà tác giả bài báo đề cập sẽ không thực hiện được.

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Nới rộng khung cửa sổ Việt - Mỹ nhìn vào nhau (14/07/2008)
Phim truyền hình Việt Nam: Tính giáo dục ở đâu? (12/07/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Thị trường mới của Trung Quốc: Xuất khẩu nông dân
Một kỉ nguyên mới đang chờ đón nước Mỹ
Chúng ta đang bỏ quên những giấc mơ?
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Một cách đánh giá khác về dạng văn "cảm xúc"
Bài văn điểm 4 là thỏa đáng?
Khi người Việt yêu bóng đá
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Cái giá buộc phải nhận khi Calisto được yêu mến
2009: Báo in Mỹ còn cơ sống sót?
2008: 10 sự kiện báo chí đưa "dưới tầm"
HARVARD'S
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 2)
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 1)
Các thị trường mới nổi làm gì trước khủng hoảng tài chính?
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
GS.Kaplan: "Quốc gia là một con thuyền, DN là những tay chèo"
HLV Calisto: "Lương tâm là ông chủ duy nhất của tôi"
Trực tuyến với GS Robert Kaplan, cha đẻ mô hình Bảng điểm cân bằng
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại: 04.37722729 Fax: 04.37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn