Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
0h ngày 1/1/2009 (giờ Việt Nam), thời tiết giá rét cũng không ngăn được hàng vạn người Hà Nội kéo ra bờ hồ Hoàn Kiếm để mừng đón tết dương lịch.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cựu chủ tịch FED của Mỹ Alan Greenspan đã nói ông "bị sốc vì mất niềm tin". Niềm tin ấy là gì? Câu trả lời có trong cuốn hồi ký Kỷ nguyên hỗn loạn của ông.
Làm dân "phượt" ở EURO 2008
21/06/2008 07:59 (GMT + 7)
Nhóm phóng viên lưu động gồm 2 người chúng tôi đã "ăn EURO, ngủ EURO" theo cách của riêng mình: tự vạch ra lộ trình sẽ đi, công việc sẽ làm, nhưng không phải lúc nào cũng trung thành với những kịch bản ấy... - Phóng viên Anh Ngọc viết từ "tâm điểm của EURO 2008" - Salzburg, Áo.


Khả năng tiếp cận bóng đá không chỉ đơn thuần chuyên môn với góc nhìn hạn hẹp 5.400 mét vuông mặt cỏ đã đưa chúng tôi đi xa hơn những gì độc giả có thể tưởng tượng. Chúng tôi muốn thu hút độc giả vào những vấn đề sâu rộng mà chúng tôi sẽ viết ra, khiến họ luôn chờ đợi những bài kế tiếp trong loạt kí sự đường trường EURO.

Phóng viên Anh Ngọc và đồng nghiệp lúc chia tay Thụy Sỹ để sang Áo (Ảnh: Chí Thành)

Không có vé vào sân (vì vé quá đắt), không có thẻ hành nghề báo chí trong giải (vì đăng kí quá muộn) trên thực tế không phải là vấn đề quá lớn, vì chúng tôi không hoàn toàn có khao khát xem các trận đấu ấy trên các sân vận động.

Và điều tiếc nuối duy nhất của việc không thể vào được các trung tâm báo chí không phải là không thực hiện được các cuộc phỏng vấn với ngôi sao mà là không thể tiếp cận được với đường truyền internet tốc độ cao để truyền bài và ảnh về nhà.

Chúng tôi có một lợi thế (hay may mắn) mà không phải phóng viên Việt Nam nào ở EURO 2008 cũng có được: chúng tôi có 4 bánh xe, và nhờ nó mà mọi ngóc ngách của châu Âu chúng tôi có thể đến được, dù là những nơi xa nhất.

Kinh nghiệm tác nghiệp ở châu Âu (do đã sống ở đây một thời gian đủ để lâu) giúp chúng tôi hiểu phong cách sống, suy nghĩ, ngôn ngữ và văn hóa của họ, khiến những giới hạn ấy trở nên mỏng manh hơn.

Tượng Mozart ở Salzburg (Ảnh: Chí Thành)

Nhưng điều quan trọng hơn cả, là hướng thực hiện những chuyến đi: chúng tôi xác định mình không chỉ là những nhà báo, mà phải là những cổ động viên.

Và vì không thể theo kịp những diễn biến về mặt chuyên môn sân cỏ mà báo chí Phương Tây làm tốt hơn nhiều (điều đó có thể khai thác một cách vô tư và hểt sức đa dạng ngay trên mạng internet mà không cần phải sang tận đây để tác nghiệp), nên chúng tôi hướng theo cách phản ánh EURO một cách sống động nhất, theo những gì chúng tôi đã thấy.

Chỉ có thể ăn, ngủ, suy nghĩ, bám theo những hành trình của các cổ động viên thì mới có thể hiểu được những gì họ nghĩ, họ làm và không gì hấp dẫn hơn bằng cách mô tả lại những gì mà họ đã trải qua trước, trong và sau một trận đấu, đồng thời chính mình cảm nhận không khí ấy. Không phải là sống cùng họ, mà là sống như họ.

EURO không chỉ diễn ra trên sân cỏ. Thế giới bóng đá rộng hơn những gì chúng ta tưởng, và không có cách nào tốt hơn là chắp cánh cho độc giả ở xa nơi ấy hàng nghìn dặm để họ nối gần hơn với thế giới này.

Chúng tôi không đơn thuần là phản ánh lại nó, mà phản ánh lại chính những gì đã xảy ra với mình, trong suy nghĩ của mình. Mô tả một trận đấu không khó, chỉ cần một chút kiến thức chuyên môn, và chỉ cần xem tivi là có thể làm được điều ấy.

Mô tả những gì bên ngoài trận đấu, ở bề rộng và sâu của nó, khó hơn rất nhiều, mà điều ấy không chỉ đòi hỏi chuyên môn bóng đá đơn thuần. Nó đòi hỏi kinh nghiệm sống, máu phiêu lưu, sự va chạm không ngừng và đôi khi, phải chấp nhận cả sự trả giá.

“Anh có vé không, bán cho tôi!” - người cần mua vé EURO ở Thụy Sĩ


Nó đòi hỏi cả sự trải nghiệm cuộc sống, khi chuyến đi này giống như một bài học về thế giới, như sự kiểm tra lại và bồi bổ thêm những kiến thức ta đã có. Nhưng vẫn cảm thấy những gì mình đã làm được còn quá ít ỏi so với những gì đã diễn ra.

Hàng nghìn km đã trôi qua dưới 4 bánh xe, những thành phố lớn nhất Thụy Sĩ và biết bao con đường, sông hồ đã đi qua, giờ đến lượt nước Áo. Chúng tôi đã ngủ nhiều đêm trên ôtô ngay ngoài đường tại các trạm nghỉ vì những chuyến đi dài, đã ăn uống thất thường và đã đi bộ sục sạo biết bao cây số, với ba lô trên vai, đã tham gia nhiều cuộc vui thâu đêm với các CĐV và cũng đã chia sẻ những nỗi buồn cùng họ.

Máy chỉ đường có định vị vệ tinh GPS lúc nào cũng sẵn sàng, bản đồ chỉ đường và sách hướng dẫn du lịch trong tay, cùng với niềm đam mê khám phá và một vốn sống phong phú, chúng tôi trở thành những dân “phượt” cao cấp trong làng báo cho những chuyến đi xa, với những thời điểm 3 ngày có 3 bài báo ở 3 nước khác nhau.

Hôm trước đang ở Pháp, Besancon, hôm sau đã ở Montreux, Thụy Sĩ và hôm sau nữa, ở tận Liechtenstein, trở thành những nhà báo Việt Nam hết sức hiếm hoi có mặt trên đất nước nhỏ bé ấy.

Đến thăm nơi tập trung của ĐT Pháp ở Chatel Saint-Denis


Bây giờ, khi viết những dòng này, chúng tôi đang ở Salzburg, điểm dừng chân trước một chuyến đi mới đến Vienna, nơi sẽ diễn ra những trận đấu cuối cùng của vòng chung kết EURO.

Nhưng Vienna chưa phải điểm dừng chân cuối cùng, bởi không ai biết điều gì sẽ đến trong những ngày tới trong diễn biến EURO. Giải đấu này sắp kết thúc, chúng tôi sẽ lại trở về nhà ở Roma, Italia. Nhưng thế giới của chúng tôi đã được bồi đắp thêm những kiến thức, kinh nghiệm sống và thái độ ứng xử mới mà chúng tôi đã học được trong những tháng ngày EURO.

Hy vọng các độc giả Việt Nam chấp nhận và chia sẻ những gì chúng tôi đã trải qua và phản ánh trong những bài báo đã qua và sắp tới.

Những chuyến đi mới đang chờ đợi chúng tôi. Những con đường đang vẫy gọi. 

"EURO - ký sự đường trường..."

Thụy Sĩ là một nơi thanh bình, đẹp đẽ và nên thơ, một nơi đáng sống và đáng dừng lại lâu hơn để chiêm nghiệm cuộc sống. Nhưng vì trái bóng EURO vẫn lăn, chúng tôi phải đi.

Khi tôi viết những dòng này để gửi về tòa soạn, chúng tôi đang ở Zurich, điểm dừng chân cuối cùng của nhóm phóng viên TTXVN tại EURO trên đất Thụy Sĩ trước khi sang Áo tiếp tục cuộc hành trình.

Đêm trước, chúng tôi ngủ đêm cuối ở Luzern, trong một khu cắm trại của những người thích khám phá và du lịch. Khu trại nằm bên hồ Luzern ấy chính là nơi chúng tôi đã ở lại lâu nhất trên đất Thụy Sĩ, một tuần, sau khi đã nằm lại 5 ngày ở Geneve, và vài đêm ngủ qua đêm ôtô, không phải chỉ tại giá thuê phòng ở Luzern rẻ (một căn phòng bằng gỗ cũ kĩ có 6 giường, không có toilet, nhưng có internet, dù tốc độ cực chậm), mà vì vị trí thuận lợi của nó, khi từ đây phi xe lên Zurich, Basel hay xuống Berne chỉ hơn 100 km.

Tác giả đứng trước Tòa thị chính thành phố Besancon

Từ đó, gần 3 nghìn cây số đã trôi qua dưới 4 bánh xe, những hộp mì ăn liền mang theo cũng đã hết, nhưng những đêm gần như không ngủ để viết bài vẫn sẽ còn tiếp tục.

Cuộc phiêu lưu trên đất Thụy Sĩ giống như một trải nghiệm về cuộc sống. Những thành phố, những con đường, những khu FanZone dành cho CĐV, những ngóc ngách trong cuộc sống của nó nơi chúng tôi qua, những người mà chúng tôi đã tiếp xúc đã để lại dấu ấn trong cuộc đời của chúng tôi, mà trước hết đã thể hiện ra trong những bài viết, mà nếu như không bị giới hạn về khuôn khổ trang báo, chắc chắn sẽ còn dài nữa, vì những gì đã được viết ra không thể nói hết những gì đã cảm nhận được.

Geneve buồn và thanh bình, không có không khí bóng đá, nhưng đó là nơi những người đồng nghiệp ở phân xã Geneve đã tặng chúng tôi những bữa cơm và phở ngon nhất trên đời; Basel nhộn nhịp và cổ kính nhưng chúng tôi chỉ đặt chân đến 1 lần, vì nó quá xa lạ; Sankt Gallen như một thành phố chết bởi chúng tôi qua đó vào một sáng Chủ nhật, nơi cuộc sống như dừng lại; Zurich mang đúng tầm vóc của đô thị lớn nhất Thụy Sĩ, ồn ã và đầy chất Đức, năng động, hiệu quả và hơi lạnh lùng; Montreux nhỏ bé bên hồ Leman mà lãng mạn và nên thơ; còn Berne lại cho chúng tôi sự thanh thản, không chỉ là thủ đô Thụy Sĩ mà chính ở đó, chúng tôi coi như là nhà.

Bóng đá và EURO chỉ là một phần trong cuộc sống mà chúng tôi đã cảm nhận nơi đây. Những CĐV chúng tôi đã gặp không chỉ là những người yêu bóng đá hết mình và muốn biến tháng 6 thành những bữa tiệc thâu đêm, mà trước hết là những người bạn.

Các tifosi Italia hơi lạnh lùng (nhưng các nữ tifosi thì không), khác hẳn với sự gần gũi, thân thiết và điên cuồng của các fan Hà Lan, Thụy Sĩ, Bồ Đào Nha hay Thổ Nhĩ Kỳ. Các fan Pháp thì lúc nào cũng có vẻ tư lự và số lượng ít hơn fan đối thủ rất nhiều; những fan Đức vui tươi và hay hát; nhưng fan nữ Croatia thì chắc chắn phải là số 1 về độ trẻ, xinh và cởi mở...

Hết vòng đấu bảng, sẽ chỉ còn một nửa số đội bóng còn tồn tại, số lượng CĐV và sự đa dạng trong cuộc sống của họ như một phần đáng yêu nhất của giải đấu cũng sẽ bớt đi, nhưng những ngày sống bên họ, ăn cùng họ, uống cùng họ và hạnh phúc rồi đau khổ cùng họ đã và sẽ là một phần đời của những người phóng viên thích tìm hiểu, hay lăn lộn và có máu phiêu lưu như chúng tôi, những người cũng sống một cuộc đời CĐV bóng đá như họ.

Khi bạn đọc những dòng này, chúng tôi đã ở trên đất Áo. Chúng tôi đi ngay trong đêm sau khi trận Italia-Pháp kết thúc, sau khi ghi lại không khí và cảm nhận những gì đã xảy ra ở Zurich, trong tình cảm, suy nghĩ và thái độ của các CĐV.

Không thể kiếm đâu ra một khu camping rẻ tiền trong đêm muộn. Chắc chắn là lại dừng để ngủ qua đêm ở một trạm xăng dọc đường, ngả ghế ra, lấy gối, đắp chăn, chốt xe thật kĩ, mở hé cửa sổ cho chút gió trời. Nhưng những kẻ thích phiêu lưu phải biết chấp nhận những điều kiện sống không bao giờ là lí tưởng và mọi khó khăn trên những con đường chỉ hướng về phía trước, và không ai biết điều gì có thể xảy ra.

Ăn bóng đá, ngủ (dọc đường vì) bóng đá như những CĐV, balô với máy ảnh, máy tính, sổ sách, bản đồ, sách hướng dẫn du lịch trên vai và chân bước không nghỉ trên những chặng đường qua. Chúng tôi cũng đã quen thế rồi.

Nghiệp phóng viên là vậy, và EURO này là một ví dụ cho chúng tôi thấy đôi khi một người làm báo phải là một hoa tiêu, một kẻ phiêu lưu, một người thích khám phá tìm hiểu. Và đôi khi, một thi sĩ. (...)

(Lược trích)

  • Anh Ngọc (từ Salzburg, Áo)

 

ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Thư ngỏ của Tuần Việt Nam gửi bạn đọc thân quý (09/06/2008)
TMT: Cơ hội cho Việt Nam, cơ hội không dễ dàng (21/01/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Thị trường mới của Trung Quốc: Xuất khẩu nông dân
Một kỉ nguyên mới đang chờ đón nước Mỹ
Chúng ta đang bỏ quên những giấc mơ?
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Một cách đánh giá khác về dạng văn "cảm xúc"
Bài văn điểm 4 là thỏa đáng?
Khi người Việt yêu bóng đá
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Cái giá buộc phải nhận khi Calisto được yêu mến
2009: Báo in Mỹ còn cơ sống sót?
2008: 10 sự kiện báo chí đưa "dưới tầm"
HARVARD'S
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 2)
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 1)
Các thị trường mới nổi làm gì trước khủng hoảng tài chính?
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
GS.Kaplan: "Quốc gia là một con thuyền, DN là những tay chèo"
HLV Calisto: "Lương tâm là ông chủ duy nhất của tôi"
Trực tuyến với GS Robert Kaplan, cha đẻ mô hình Bảng điểm cân bằng
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại: 04.37722729 Fax: 04.37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn