Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
0h ngày 1/1/2009 (giờ Việt Nam), thời tiết giá rét cũng không ngăn được hàng vạn người Hà Nội kéo ra bờ hồ Hoàn Kiếm để mừng đón tết dương lịch.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cựu chủ tịch FED của Mỹ Alan Greenspan đã nói ông "bị sốc vì mất niềm tin". Niềm tin ấy là gì? Câu trả lời có trong cuốn hồi ký Kỷ nguyên hỗn loạn của ông.
Quản lý blog bằng Luật Báo chí, được không?
03/12/2008 10:17 (GMT + 7)
Không được! Nhiều bloggers sẽ khẳng định ngay như thế. Nhưng với nhà quản lý thì khác, khi cho rằng: Nếu blog "đưa thông tin báo chí thì phải tuân thủ và chịu sự điều chỉnh của Luật Báo chí . Người nào vượt quá phạm vi blog, biến thông tin trên blog thành thông tin báo chí là vi phạm Luật Báo chí".


Câu chuyện quản lý blog lại tiếp tục "nóng" khi dự thảo "Thông tư về hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân (blog)" vừa được đưa ra bàn thảo và dự kiến có hiệu lực từ tháng 02/2009.

Nan giải chuyện "quản" hay "xiết"

Blog là một dạng "báo chí công dân"? 

Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn đã cho biết cách hiểu "Yếu tố cá nhân trong blog là yếu tố cơ bản. Yếu tố này quy định blog không đại diện cho một tổ chức hay thông tin chính thống nào. Những blog vượt quá thông tin cá nhân là sai quy định".

Và như vậy, trên trang "nhật ký cá nhân" blog, mỗi người chỉ được bàn chuyện... "của mình" chứ không được bàn chuyện "thời cuộc" (nếu hiểu thông tin về kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa, thể thao... xoay quanh thời đại mình đang sống là "thông tin báo chí" - một khái niệm chưa có sự rạch ròi).

Nói như Karl Marx, "bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội", mà bây giờ blog chỉ được ghi chép "Ngày... tháng... năm... tôi đi đâu, tôi làm gì, tôi mộng mơ, nhớ nhung người tôi yêu và gia đình tôi ngăn cản cuộc tình riêng..." thế nào thì blog không khác gì "cuốn sổ" trên màn hình máy tính nối mạng. Chẳng còn nữa, nhiều "hot" bloggers đình đàm.

Từ nhiệm vụ làm trang nhật ký cá nhân, blog đã mở rộng ra đời sống

Vấn đề ở đây là, nếu quả thực, blog chỉ được phép đưa thông tin cá nhân như thế thì nó trở thành một công cụ bị bó hẹp về mặt tính năng; trong khi quyền phát ngôn hay sử dụng một công cụ trong tay mình thế nào trước hết phụ thuộc vào chính kiến, ý muốn chủ quan từ chủ nhân của nó.

Blog được sinh ra và phát triển nở rộ như ngày nay chính vì nó có những thế mạnh riêng mà nhiều công cụ khác không có được. Báo chí Việt Nam có thể đứng dưới quyền của một cơ quan chủ quản nào đó và cơ quan ấy chịu trách nhiệm về những gì mình sẽ đưa; còn cơ quan chủ quản của blog chính là mỗi cá nhân và hoạt động trong quyền hạn, nghĩa vụ và trách nhiệm công dân của mình.

Với các doanh nghiệp cũng vậy, họ cung cấp các mạng xã hội là vì lợi nhuận được tính trong bài toán kinh doanh của mình. Quyết định đầu tư được đưa ra là từ thế mạnh của blog, từ nhu cầu người dùng và từ phân khúc thị trường "để ngỏ" của blog so với báo chí chính thống và các kênh thông tin đa phương tiện khác.

Khi báo chí tư nhân là khái niệm "mới" ở VN thì phải chăng blog là "báo chí công dân" theo nghĩa mỗi người làm chủ và chịu trách nhiệm với hành vi đưa tin của mình?

Trong cuộc cạnh tranh giành giật người sử dụng hiện nay của các mạng xã hội trong và ngoài nước, thế mạnh xem ra sẽ vẫn thuộc về mạng nước ngoài thay vì các mạng xã hội của "các tổ chức, cá nhân tham gia việc quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet tại VN" như Nghị định 97 về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử. Với nhà quản lý, nắm "kẻ có tóc" (các nhà cung cấp VN hoặc đã có đăng ký kinh doanh tại VN) sẽ dễ hơn nhiều so với nắm "kẻ trọc đầu" (hoạt động độc lập ở nước ngoài).

Blogger cần khai báo danh tính 

Các trang blog và mạng xã hội vẫn tiếp tục mọc lên như nấm

Điều mà những nhà quản lý đặt ra và lo ngại rõ ràng là dạng blog kiểu "báo chí công dân" đi quá trớn, quá đà, gây thiệt hại cho cá nhân, tổ chức. Khi một phương tiện truyền thông như báo chí đưa thông tin "xấu" sẽ bị xử phạt theo Luật Báo chí và các văn bản Luật khác thì không lẽ blog truyền tin thất thiệt lại đứng ngoài vòng?!

Thế nên nếu đã đề ra hướng đi, lề đường, thì các phương tiện rõ ràng phải đi theo các hướng đó, nếu chệch hướng, kể cả blog của cá nhân cũng sẽ bị "tuýt còi". Đó là điều mà các văn bản quy phạm pháp luật về quản lý blog nói riêng và thông tin trên Internet nói chung hướng đến trong phạm vi của mình.

Như vậy, liệu có thể dùng Luật Báo chí để quản lý blog khi blog đưa thông tin báo chí? Nếu tiến hành như vậy thì e sẽ là... to tát quá với một công cụ vẫn được xem là không phải báo chí chính thống như blog. Vụ ca sĩ Phương Thanh kiện blogger Cô Gái Đồ Long - phóng viên Hương Trà, liệu có thể mang Luật Báo chí ra phân xử?

Những hành động mang tính chất cảm xúc cá nhân như phản ứng, bày tỏ thái độ với những hành vi xâm phạm chủ quyền đất nước chẳng hạn thì có vượt quá quyền hạn hay đó là "quyền của mỗi người" như Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn nhấn mạnh với việc trao đổi, tham gia, đóng góp ý kiến về chính sách, chính trị trong xã hội .

Trong vụ tấn công đẫm máu ở Mumbai (Ấn Độ) vào cuối tháng 11/2008 vừa qua, phương tiện truyền tin blog lại được nhắc đến như một trong những công cụ có sức cạnh tranh mạnh mẽ với báo chí.

Từ bancông một tòa nhà ở nam Mumbai, Arun Shanbhag ghi lại mọi diễn biến cảnh cháy ở khách sạn Taj Mahal và cảnh xe cứu hỏa đổ tới đây và tải lên Internet. Phó giáo sư Shanbhag là người Boston và đang làm việc tại Đại học Harvard, tình cờ có mặt tại Mumbai khi cuộc tấn công xảy ra, đã chụp ảnh và ghi lại mọi diễn tiến trên blog cá nhân tại Twitter.com. Nhờ vậy, báo chí có thêm thông tin và góp phần giúp lực lượng giải cứu lần ra dấu vết các con tin.

Blog và bogger góp phần làm xã hội thông thoáng


Cherian George, một chuyên gia về truyền thông kiểu mới, cho rằng những sự kiện như vụ tấn công Mumbai hay vụ đánh bom London cách đây 3 năm đã minh chứng cho sức mạnh của "báo chí công dân”.

"Nếu như sự kiện diễn ra với quy mô quá lớn, ảnh hưởng đến quá nhiều người, sẽ không một hãng thông tấn nào đủ năng lực để theo dõi kip thời cùng lúc mọi diễn biến từ nhiều góc nhìn khác nhau. Nhưng với báo chí công dân, không có gì là không thể", ông nói (Theo Tuổi Trẻ ngày 30/11).

Còn nhiều sự kiện như thế có thể kể ra từ khi blog ra đời. Ví dụ, khi tiến hành vận động tranh cử, tân Tổng thống Obama của nước Mỹ đã biết khai tác tối đa sức mạnh của các mạng xã hội để phục vụ những chiến dịch tấn công đối thủ. Như vậy, ông Obama có làm quá chức năng của các blog cá nhân và hành động đó liệu chịu sự kiểm soát của công luận (như là một sự "hậu kiểm") hay của các cơ quan quản lý?

CHÙM BÀI VỀ BLOG VÀ QUẢN LÝ BLOG 
Cộng đồng blog sẽ "quản lý" nhau bằng văn hoá ứng xử
Quản lý blog: Nắm người có tóc, ai nắm kẻ trọc đầu?
Công khai danh tính blogger: Nên hay không?
Dũng "khùng": "Không ngại blog nặc danh"
Nhà văn Võ Thị Hảo: "Sẵn sàng đón nhận hệ lụy của blog"
"Nếu tôi bị xuyên tạc trên blog..."
Hợp tác kiểm duyệt blog: Khó!
Trước khi là blogger, tôi là công dân Việt Nam
Cộng đồng blog Việt đang tự điều chỉnh
Quản lý hay ứng xử với blog?
"Không nên thấy khó quản lý mà cấm blog phát triển!"
Món "Trà - Chanh" và câu hỏi "khi blogger là nhà báo?"
Cũng ngay từ các ví dụ trên có thể thấy nếu blog gần với báo chí thì cũng cần thiết phải như báo chí, blog nên được yêu cầu nêu danh đầy đủ (nickname - như bút danh báo chí - có thể được hiện, còn tên thật ẩn đằng sau, tùy chọn).

Và việc quy định khai báo danh tính blogger sẽ dễ nhận diện được hơn là việc đi bóc tách thế nào là thông tin cá nhân, thế nào là thông tin báo chí và kiểm soát thông tin đó bằng cách "cấm", "quản" hay "xiết".

Các blogger có uy tín nhất cũng như các bloggers đình đám nhất hiện nay ở VN (bất kể thọ tham gia mạng nào) thì cũng đều để "lộ" thông tin cá nhân của mình dù ít dù nhiều. Nói như Hiệp sĩ CNTT Nguyễn Tử Quảng, không có gì khó để xác định danh tính chủ nhân một blog bằng nghiệp vụ kỹ thuật.

Và rõ ràng, bloggers càng uy tín thì lại càng lộ danh, như là cách để công khai, minh bạch. Cây không ngay mới sợ chết đứng. Chính độc giả sẽ "kiểm duyệt" mỗi blogger và mỗi blogger tự "định vị" bản thân mình là người viết nhật ký đơn thuần hay một "nhà báo công dân".

Tóm lại, hãy để blog là bog. Blog chỉ có những điểm giống với trang tin điện tử, với báo chí; cũng như blog có chức năng gần với chiếc điện thoại di động bé xinh bạn đang dùng.

Là chủ nhân của nó, bạn có thể truyền đi những tin nhắn, hình ảnh mà bạn muốn. Bạn sẽ phải khai báo danh tính như các nhà cung cấp mạng thông tin di động của chúng ta đang kêu gọi. Và nếu bạn gửi đi thông tin tổn hại người khác hay phát tán "spam" nguy hại, bạn sẽ bị phản ứng, lên án bởi cộng đồng.

 
ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Phạm Thanh Tùng
Địa chỉ: 51 - Phan Chu Trinh, Quy Nhơn, Bình Định
Email: Mattroido_7777@yahoo.com

Cá nhân tôi thì cho rằng đã đưa lên công luận, cộng đồng dân cư để đọc là cần phải có sự quản lý như Luật báo chí. Bởi vì cái gì cũng có 2 mặt của nó: tốt và xấu.

Không ai khác là mỗi chúng ta phải xác định trước việc của mình làm có mang lại hữu ích cho xã hội cho cộng đồng hay không? Và càng không thể ai muốn nói sao thì nói không cần Luật lệ gì cả, một điều mà bất cứ một quốc gia nào, một học thuyết nào cũng có thể nôm na khái niệm về quyền TỰ DO: là muốn làm gì thì làm nhưng phải tuân thủ Pháp luật, hay muốn làm gì thì làm nhưng không được vi phạm quyền tự do của người khác...

Nhật ký là cái ai muốn viết gì thì viết nhưng chỉ để chúng ta đọc và được cất ở trong nhà chúng ta, còn Blog cũng là dạng nhật ký nhưng lại phổ biến cho cộng đồng thì phải có sự quản lý của Nhà nước là việc làm tất nhiên.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: muabuon_2103@yahoo.com.vn

Tôi thấy không đồng tình cho lắm việc quản lý Blog.

Vì liệu có khả thi hay không, có tình trạng khi đặt ra luật mà không áp dụng được ?!

Avatar + themes mà bloger sử dụng thường ít khi lấy hình thật của mình mà toàn là diễn viên, ca sĩ .. nói chung không phải là hình thật, mà là hình ảo !

Chưa kể đến profile khi sign up 1 account blog, nhưng thông tin chắc gì họ đã khai thật tên tuổi, ngày tháng năm sinh???

Tôi thấy không khả thi. Đừng thấy cái gì mới có động tĩnh là bắt đầu đặt luật ! Như vụ " mỗi người chỉ được mua 1 chiếc xe gắn máy "... cũng đã lui vào quá khứ vì quá nhảm, trái với Hiến Pháp!

Họ và tên: TTĐ
Địa chỉ:
Email: tadnat@yahoo.com

Tôi không biết là có nên quản lí blog hay không những tôi e rằng là không thể quản lí được. Vì vậy có lẽ là nên bớt bàn về việc này để dành thời gian và tiền bạn để sửa Luật Báo chí cho hoàn thiện thì hay hơn.

Nếu chúng ta tôn trọng quyền tự do được phát biểu (free spech) của mỗi công dân thì không thể gọi là phạm luật gì hết. Có đều là người đó sẽ nhận hậu quả của phát biếu của mình khi xâm phạm đến lợi ích của người khác. Và cũng đã có những ví dụ việc này rồi không chỉ ở VN mà cả ở trên thế giới.

Blog không thể là báo chí vì nó không đại điện cho tổ chức, đảng phái, giai cáp nào, nó không phục vụ cho bất kỳ tổ chức cá nhân nào mà blogger đơn thuần chỉ bài tỏ thái độ, ý kiến của cá nhân mình trước thế thái nhân tình thôi.

Họ và tên: Phạm Gia Hoàng
Địa chỉ:
Email: gaihoangp@yahoo.com

Tôi cho rằng không thể quản lý blog bằng Luật Báo chí bởi vì không thể vin vào chuyện đưa lên cộng đồng, người khác đọc thì gộp cả hai thứ làm một.

Thứ nhất tổ chức của một toà soạn báo khác với blog, blog không có tổ chức mà chỉ là cá nhân.

Thứ hai, tiêu chí, định hướng, nhiệm vụ của báo chí khác xa blog. Không thể chỉ vì những hiển hiện bên ngoài mà ta có thể quy kết bản chất của 2 sự việc giống nhau.

Blog mang tính cá nhân, cho dù là public hoặc private. Và tất nhiên cũng như chủ nhân của nó, con người có những người tốt, người xấu, có những động cơ đúng hoặc sai.

Blog chỉ đơn thuần là những ý kiến cá nhân đối với một sự việc được nhìn thấy.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: binhminh_0123@yahoo.com

Trước giờ tôi chẵng quan tâm đến blog, một thế giới ảo, nhưng vừa rồi , tôi thấy VTV có dùng tư liệu của blog để gây áp lực xã hội, chính quyền lên một người con trai đánh mẹ ruột của mình, vậy blog đã phản ảnh một thông tin có lợi, và có lẻ giống một thông tin báo chí đấy chứ.

Nói cho thật lòng với nhau, chính phủ luôn luôn có cái gì đó không minh bạch. Khi đọc những lời trên blog, cảm thấy chạnh lòng mà sinh ra tâm lý lo sợ ...

Hãy nhìn nhận blog như là một sản phẩm tất yếu của xã hội hiện đại, không thể bắt mặc áo dài khăn đóng khi mình đã biết đến quần tây, áo sơ mi.

Họ và tên: Nguyễn Đình Khang
Địa chỉ: 09 Hoàng Hoa Thám, Nha Trang
Email: khang060903@gmail.com

“Quản” blog? Ừ thì quản. Nhà nước không thể chối bỏ trách nhiệm “quản lý toàn bộ xã hội” của mình. Vấn đề là xác định rõ mục tiêu, phương pháp quản.

Theo cách đặt vấn đề của Bộ TT-TT thì dường như chỉ mới tìm cách “hạn chế mặt tiêu cực” mà không quan tâm đến tính tích cực xã hội to lớn của phương tiện truyền thông này.

Chúng ta đừng quên lời Bác Hồ, đại ý “dân chủ là làm cho dân mở miệng ra”. Và cũng đừng quên đối tượng tiếp nhận thông tin bây giờ đã hoàn toàn khác trước; đừng lo họ bị “nô dịch” chỉ vì thông tin trên “blog”.

Ngoài ra, hãy thử liên hệ: 1. Nhà nước có “quản” tin “đồn”, tin “hành lang” không? quản thế nào, quản ra sao? Trên thực tế đã có cơ quan, nhóm xã hội nào chủ động sử dụng loại thông tin này để đạt một mục đích nào đó chưa?.

2. Có chắc tất cả “các thứ” từng bị các quan niệm “chính thống” coi là “tiêu cực” đã đúng là tiêu cực (hay không ít trường hợp là ngược lại)?.

Trộm nghĩ vấn đề như thế đã rõ. Lãnh đạo Bộ TT-TT hãy thể hiện bản lĩnh, tầm nhìn thích đáng.

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Blog cá nhân - quả bom chờ phát nổ (14/10/2008)
Bầu cử TT Mỹ bắt đầu giai đoạn công kích cá nhân (09/10/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Một kỉ nguyên mới đang chờ đón nước Mỹ
Thị trường mới của Trung Quốc: Xuất khẩu nông dân
Chúng ta đang bỏ quên những giấc mơ?
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Một cách đánh giá khác về dạng văn "cảm xúc"
Bài văn điểm 4 là thỏa đáng?
Khi người Việt yêu bóng đá
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Cái giá buộc phải nhận khi Calisto được yêu mến
2009: Báo in Mỹ còn cơ sống sót?
2008: 10 sự kiện báo chí đưa "dưới tầm"
HARVARD'S
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 2)
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 1)
Các thị trường mới nổi làm gì trước khủng hoảng tài chính?
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
GS.Kaplan: "Quốc gia là một con thuyền, DN là những tay chèo"
HLV Calisto: "Lương tâm là ông chủ duy nhất của tôi"
Trực tuyến với GS Robert Kaplan, cha đẻ mô hình Bảng điểm cân bằng
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại: 04.37722729 Fax: 04.37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn