Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
Ngày 9/6/2009, chuyên trang TuanVietNam.net vừa tròn hai tuổi. TuanVietNam.net xin cảm tạ sự tin cậy, yêu mến, và sự cộng tác nhiệt tâm của các cộng tác viên - những chuyên gia kinh tế, chính trị - xã hội, quốc tế, văn hóa, giáo dục… và bạn đọc xa gần.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cùng với niềm say mê đặc biệt về hiến pháp của mình, dịch giả đã cung cấp một bức tranh toàn cảnh về sự ra đời của Hiến pháp Mỹ, như một lời lý giải cho rất nhiều người có cùng mối băn khoăn.
Cán bộ bớt giữ ghế, VN đã không có "những Vedan"
03/10/2008 10:51 (GMT + 7)
Giải quyết lịch sử bao giờ cũng khó. Bài học về môi trường có nhiều, nhưng có bài học, chưa chắc VN đã chịu học. Cán bộ bớt nhậu, bớt giữ ghế, tận tuỵ với nhiệm vụ, "những Vedan" đã không xảy ra - GS.TSKH Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên - Môi trường nói.

Sông Thị Vải liệu có thể trở lại hiện trạng ban đầu? Ảnh: Nongnghiep.vn


Khôi phục hiện trạng: Điểm chốt khó gỡ


Thông thường, với tư duy làm luật VN bao giờ cũng áp dụng mức tiền phạt hành chính thấp và có thể áp dụng các hình phạt bổ sung ở mức cao hơn. Với Vedan, áp theo luật hiện hành, tổng số tiền phạt với 13 tội danh chỉ hơn 200 triệu đồng. Tuy nhiên, yêu cầu cao hơn là phải khôi phục lại hiện trạng trước khi hành vi vi phạm xảy ra. Đây chính là điểm mấu chốt của vấn đề, và là điểm chốt khó gỡ.

Muốn khôi phục hiện trạng thì cần phải có đánh giá tác động đến mức nào và từ đó yêu cầu đối tượng vi phạm xử lý. Tuy nhiên, pháp luật VN lại không có quy định cụ thể về việc xử lý khôi phục ra sao.

Lực lượng cảnh sát môi trường cũng chỉ có thể thao tác ở một số khu vực, không thể bao sân, làm thay cho cơ quan quản lý nhà nước.

Đặc biệt, với môi trường, một khi bị tàn phá tới một ngưỡng nào đó, muốn khôi phục cũng không trở lại hiện trạng ban đầu được nữa.

Áp thuế để không ăn quỵt môi trường

Theo đánh giá, cái chết của sông Thị Vải do hoạt động sản xuất của Vedan chiếm tới 70%, do chất thải từ quá trình sản xuất bột ngọt từ tinh bột sắn rất khó xử lý, tàn phá môi trường lớn.

Thực ra, DN ăn quỵt về môi trường là điều bình thường trên thế giới. Nếu cơ quan chức năng không quản lý chặt, kiểm tra tốt, DN sẽ tìm mọi cách giảm tối đa chi phí để xử lý ô nhiễm và khắc phục những tác động xấu của sản xuất vào môi trường, bởi chi phí cho việc này rất tốn kém.

Ở các nước, họ có quy trình rất tốt để kiểm tra việc DN có giải quyết và xử lý chất thải trước khi thải ra môi trường. Người ta còn áp dụng các loại phí hoặc thuế môi trường, tức là áp dụng công cụ quản lý bằng kinh tế. Đến lúc VN cũng nên áp dụng giải pháp này.

Ví dụ, với sản phẩm ô tô, giá thành rất khác nhau, mà nhiều khi không đơn thuần do chất lượng hoặc giá trị thương hiệu mà giá thành đội lên vì đã có hệ thống xử lý chất thải hiện đại, khói xe ra môi trường đã được khử gần hết C02, đạt chuẩn euro 2. Người tiêu dùng có quyền lựa chọn dùng xe giá rẻ hay đắt, tuy nhiên, nếu anh sử dụng xe giá rẻ và thiếu hệ thống xử lý chất thải, anh sẽ phải chịu một khoản thuế môi trường cao hơn. Dựa trên các thông số kỹ thuật cụ thể, người ta có thể lượng hóa được mức thuế tương đương.

Môi trường sạch là tài sản chung, ai cũng có quyền tận hưởng. Nếu gây ảnh hưởng môi trường nhiều hơn, anh phải có nghĩa vụ bù đắp lại những thiệt hại do mình gây ra bằng phí hoặc thuế môi trường.

Phí hoặc thuế môi trường được xem như một công cụ quản lý thứ hai của các nước, bên cạnh công cụ quản lý bằng hành chính đối với hệ thống xử lý chất thải trước khi ra môi trường. Khoản phí hoặc thuế này là phần trách nhiệm của người làm hỏng môi trường đối với những người khác.

Môi trường sạch là tài sản chung, ai cũng có quyền tận hưởng. Với việc sử dụng và sản xuất những sản phẩm rẻ nhưng tàn phá môi trường lớn hơn, ảnh hưởng môi trường nhiều hơn phải có nghĩa vụ bù đắp lại những thiệt hại do mình gây ra, do đó, phải đóng góp dưới dạng phí hoặc thuế.

Công cụ thuế môi trường được áp dụng phổ biến ở nhiều nước châu Âu, cả người sản xuất và người tiêu dùng, tùy vào từng sản phẩm, miễn là họ là người làm tổn hại môi trường.

Tuy nhiên, cũng phải thấy rằng, không phải trường hợp nào cũng áp dụng thuế môi trường cao hơn cho người gây tổn hại lớn hơn. Đơn cử, lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính lớn nhất là nông thôn Trung Quốc, nơi họ sử dụng chủ yếu là than và củi làm khí đốt, nhưng không thể áp thuế cao hơn với đối tượng này.

Hình thức giải quyết vấn đề môi trường bằng biện pháp, công cụ kinh tế chỉ có thể áp dụng trong từng ngữ cảnh, trường hợp. Với VN, khu vực công nghiệp và dịch vụ có thể xem xét để áp dụng thu phí hoặc thuế môi trường, buộc họ thực hiện nghĩa vụ tài chính với hành vi gây thiệt hại môi trường.

Chúng ta thường hô hào khuyến khích sản xuất sạch, nhưng khuyến khích như thế nào lại chưa đủ đa dạng ngoài cơ chế được vay một phần vốn đầu tư từ Quỹ môi trường. Mà Quỹ chắc cũng không đủ sức để bao hết các dự án sản xuất sạch trên diện rộng. Thông thường, sẽ không DN nào chịu bỏ tiền mua công nghệ sản xuất sạch khi giá thành cao gấp đôi.

Để khuyến khích công nghệ sạch, VN có thể thực hiện chính sách đánh thuế cao với những công nghệ lạc hậu, gây ô nhiễm, và giảm thuế cho những DN sử dụng công nghệ sạch. Từ đó, nhà đầu tư, DN cần tính toán, cân nhắc bài toán lợi nhất trên tổng các giai đoạn đầu tư.

Nếu chỉ khuyến khích bằng khẩu hiệu, hô hào suông thì rất khó làm cho môi trường sạch hơn. Nhà nước cần tạo động lực kinh tế cho DN lựa chọn công nghệ sạch.

Cảnh sát môi trường không thể bao sân, làm thay cơ quan quản lý nhà nước

Để bảo vệ môi trường, chắc chắn cần có một hệ thống hành chính để quản lý. Hệ thống đó thế giới đặt ra từ rất lâu và VN cũng tuân theo những chuẩn mực như vậy. VN đã áp dụng đánh giá môi trường chiến lược với mọi quy hoạch và ở từng dự án đều yêu cầu đưa ra đánh giá tác động môi trường và giải pháp môi trường trong quá trình sản xuất... Khi đã đi vào hoạt động, cơ quan hành chính tiến hành kiểm tra thường xuyên, đánh giá lại tác động môi trường, cả hiện trạng môi trường trước đó và thực tế vận hành hoạt động sản xuất, kinh doanh có độ vênh như thế nào.

Chúng ta thường hô hào khuyến khích sản xuất sạch...Thông thường, sẽ không DN nào chịu bỏ tiền mua công nghệ sản xuất sạch khi giá thành cao gấp đôi. Nếu chỉ khuyến khích bằng khẩu hiệu, hô hào suông thì rất khó làm cho môi trường sạch hơn. Nhà nước cần tạo động lực kinh tế cho DN lựa chọn công nghệ sạch.

Cũng phải thừa nhận, với môi trường, VN tiếp cận chưa lâu, trong giai đoạn đầu. Vấn đề môi trường mới được đặt ra từ thời điểm Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường ra đời. Để thành lập một hệ thống quản lý tốt cho một vấn đề mới nhận thức là rất khó.

Thực tế, những công cụ thế giới đang dùng, VN cũng dùng để tiếp cận và quản lý, nhưng làm một cách thực chất, chính xác và hiệu quả thì VN còn xa mức đó. Ở nhiều nơi, nhiều ngành, chúng ta vẫn không quan tâm, hoặc quan tâm không triệt để.

VN có quan tâm tới hệ thống quản lý, đánh giá, kiểm tra môi trường nhưng chất lượng và hiệu quả còn chưa đảm bảo. Nói cách khác, ngay từ khâu đầu vào của giám sát quản lý môi trường cũng chưa thực chất, thiếu kiểm tra trong quá trình vận hành và đánh giá lại.

Với việc ô nhiễm của sông Thị Vải, chúng ta đã họp ở trung ương, ở địa phương cũng đến cả chục lần, nhưng mọi giải pháp đều không đến đâu, trong khi thủ phạm chính là Vedan thì chỉ mới được phát hiện cách đây chưa lâu, khi lực lượng cảnh sát môi trường nhập cuộc.

Người ta thường nói, với trách nhiệm quản lý thì chỉ cần các quan chức bớt nhậu, bớt giữ ghế..., tận tụy hơn với nhiệm vụ của mình thì những vụ việc như Vedan đã không xảy đến hoặc nếu có thì sẽ được xử lý sớm hơn và quyết liệt hơn. Nhưng lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, tư duy nhiệm kỳ vẫn tồn tại lớn, kìm chân những nỗ lực vì môi trường song song với câu chuyện tăng trưởng.

Cũng phải nói thêm, bản thân việc thành lập lực lượng cảnh sát môi trường đã là bước đi tốt, tạo ra một công cụ hữu hiệu hơn để kiểm tra mạnh và tốt hơn. Việc thành lập lực lượng này là đúng, và có thể đã là hơi muộn với VN, khi môi trường đã bị tàn phá. Nghĩa là thực ra tư duy về kiểm tra môi trường chỉ vừa bắt rễ chưa lâu, để tạo lực đủ mạnh thúc đẩy một công cụ mới ra đời.

TP.HCM lấy mẫu nước sông Thị Vải để tiến hành nghiên cứu đánh giá. Ảnh: TTO


Tuy nhiên, lực lượng cảnh sát môi trường cũng chỉ có thể thao tác ở một số khu vực, không thể bao sân, làm thay cho cơ quan quản lý nhà nước. Chúng ta cần xác định rất cụ thể trách nhiệm của mỗi bên, mỗi cấp như thế nào. Đến thời điểm này, vẫn chưa xác định được trong vụ việc Vedan, trách nhiệm của trung ương, của địa phương tới đâu.

Thâu nhận ý kiến của dân, sai phạm như Vedan đã không bị lọt

Bên cạnh công tác kiểm tra, VN cũng cần đẩy mạnh công cụ giám sát, chính là Quốc hội, HĐND các cấp, những cơ quan đại diện cho người dân và chính những người dân. VN cần xem lại cách thu thập ý kiến giám sát của dân và xử lý ý kiến giám sát ấy như thế nào.

Trong vấn đề môi trường, cũng như vụ việc Vedan, nhân dân chính là người phát hiện ra nhiều và cung cấp nhiều thông tin nhất. Tuy nhiên việc thu nhận và xử lý thông tin của VN vẫn còn khó và yếu. Không cải thiện, chúng ta khó có được hoạt động hiệu quả về thanh tra và kiểm tra môi trường, nhất là khi khu vực hành chính còn nhiều tồn tại, còn bất cập trong cả kiểm soát đầu vào và kiểm soát quá trình vận hành.

Với trách nhiệm quản lý thì chỉ cần các quan chức bớt nhậu, bớt giữ ghế..., tận tụy hơn với nhiệm vụ của mình thì những vụ việc như Vedan đã không xảy đến hoặc nếu có thì sẽ được xử lý sớm hơn và quyết liệt hơn. Nhưng lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, tư duy nhiệm kỳ vẫn tồn tại lớn, kìm chân những nỗ lực vì môi trường.

Điểm chốt của việc đẩy công cụ giám sát chính là biết cách thu nhận thông tin của dân, tạo điều kiện để người dân được nói và có chỗ nói và được lắng nghe, từ đó xử lý nhanh, quyết liệt.

Google cách đâu chưa lâu đã đưa ra ý tưởng tận dụng công nghệ thông tin, tạo sự kết nối đến cả những nơi xa nhất, để người dân phản ánh tình hình môi trường liên quan tới biến đổi khí hậu và rất được hoan nghênh. Một ý tưởng "bảo vệ môi trường là sự nghiệp của nhân dân".

Cũng như vậy, VN có thể sử dụng công cụ chính là mạng lưới Internet để mọi người dân có thể đóng góp vào việc theo dõi môi trường, từ đó, tạo công cụ tốt để người dân giám sát môi trường.

Chương trình này có thể triển khai song hành với chương trình đưa Internet về nông thôn, hỗ trợ thông tin cho sản xuất nông nghiệp. Không chỉ giám sát, người dân sẽ trở thành mắt xích trong quá trình theo dõi hiện tượng môi trường, phát hiện những nơi ô nhiễm, điều mà chúng ta đang cố gắng làm bằng một hệ thống cồng kềnh mà chưa hẳn đã hiệu quả.

Muốn tăng cường giám sát của dân thì một trong những ưu tiên là phải nâng cao ý thức cộng đồng với môi trường, qua những hình thức truyền thông hiệu quả, song song với việc đào tạo lực lượng làm môi trường chính quy và đảm bảo chất lượng.

Tuy nhiên, cách thức truyền thông phải thay đổi, đa dạng hơn, tích cực hơn và bớt tính hình thức hơn. Đơn cử, thay vì tổ chức thi sáng tác văn nghệ về môi trường, sao không tổ chức để người dân thi các sáng kiến, giải pháp môi trường, bởi hầu hết các phát kiến có giá trị trong đời sống thực tế của VN đều từ những người lao động bình thường nhất.

Điểm chốt của việc đẩy công cụ giám sát chính là biết cách thu nhận thông tin của dân, tạo điều kiện để người dân được nói và có chỗ nói và được lắng nghe, từ đó xử lý nhanh, quyết liệt...Người dân sẽ trở thành mắt xích trong quá trình theo dõi hiện tượng môi trường, phát hiện những nơi ô nhiễm, điều mà chúng ta đang cố gắng làm bằng một hệ thống cồng kềnh mà chưa hẳn đã hiệu quả.

Không chỉ người dân là người sát việc, mà bản thân chính quyền cơ sở cần phải được giao trách nhiệm giám sát và quản lý chặt hơn. Nếu chúng ta có những quy định chế tài về xử lý trách nhiệm của cấp cơ sở khi để lọt vi phạm môi trường trên địa bàn, câu chuyện có thể đã khác.

Đương nhiên, chế tài trách nhiệm đó phải gắn với trách nhiệm của cá nhân cụ thể. Trách nhiệm đã gắn mà để xẩy ra vi phạm thì người có trách nhiệm phải bị xử lý nghiêm.

Phát triển và Bền vững: VN vẫn chưa vượt được tư duy cũ

Với hành vi lắp đặt hệ thống xử lý nước thải ngầm của Vedan đã đủ bằng chứng để có thể truy tố hình sự. Tuy nhiên, với nhiều trường hợp phá hủy môi trường của DN, cũng cần đặt ra trách nhiệm của cơ quan nhà nước, khi đã đặt ra yêu cầu môi trường quá thấp để chấp nhận và chào mời đầu tư, trải chiếu hoa rước họ vào. Nhà nước cần xử lý tốt bài toán đảm bảo gìn giữ môi trường, và có lợi cho cả nhà đầu tư và Việt Nam.

Ngay từ khâu đầu vào của giám sát quản lý môi trường cũng chưa thực chất, thiếu kiểm tra trong quá trình vận hành và đánh giá lại.

Câu chuyện Vedan lại trở về với bài toán muôn thuở của Nhà nước: lựa chọn cân bằng giữa phát triển kinh tế và bền vững môi trường.

Thời điểm này, VN vẫn chưa tính được lời giải hợp lý cho bài toán giữa phát triển và bền vững, chọn ưu tiên cho cái nào và mức độ ưu tiên đến cỡ nào. Muốn vậy, cần phải xem xét cả trong chiến lược phát triển và quy hoạch không gian. Hiện các địa phương thường để bền vững ở vị trí thấp, gây thiếu chắc chắn cho phát triển. Các tỉnh thi nhau trải chiếu hoa mời nhà đầu tư, gật dự án vô điều kiện, nhất là với các tỉnh ít dự án.

Đây là hạn chế trong bản thân tư duy quản lý của VN.

Mặt khác, trong nhiều trường hợp, quan chức gật đầu bỏ qua yếu tố môi trường khi nhà đầu tư đưa ra những hứa hẹn nhất định, vì lợi ích của cá nhân và của địa phương mình. Thậm chí, có thể có yếu tố tham nhũng can dự vào.

Bên cạnh đó, trình độ, năng lực và tri thức của cán bộ để xem xét thấu đáo, thấy được chiều sâu và tác động lâu dài đối với môi trường của các dự án cũng là một hạn chế lớn hiện nay. Đến khi nhận thức được tai họa thì đã quá muộn để ngăn chặn hoặc ngay cả khi ngăn chặn được thì cái giá phải trả cũng quá cao.

Nếu dự báo được, có những chuẩn bị cần thiết thì sẽ tốt hơn.

Xử lý vụ việc Vedan, cũng thử xem xét theo hướng, điều quan trọng là giải quyết câu chuyện môi trường hiện nay, ngăn chặn sự phá hủy tương lai, còn việc giải quyết hậu quả của lịch sử chỉ là một phần, đủ để răn đe, đủ để bù đắp, đồng thời không khiến các nhà đầu tư e ngại, rút dù, bỏ của chạy lấy người, làm ảnh hưởng xấu đến môi trường đầu tư.

  • Phương Loan (ghi)
ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Kim Hue
Địa chỉ: HA BAC
Email: kimhue34@yahoo.com

Rat dong y voi TS. Vo. Quan chuc an nhau nhieu thi phan xac thit se to ra, con phan tri tue thi nho di do!

Họ và tên: manh hung
Địa chỉ: hanoi
Email: manhung@yahoo.com

Tôi dám chắc là trong một thời gian dài như thế, 14 năm vedan giết chết sông Thị vải thì cũng bằng thời gian ấy các cấp chính quyền đều nắm rất rõ và thường xuyên ghé thăm Vedan. Họ không thể nói là họ không biết được vì chỉ sau 1 năm Vedan đi vào sản xuất người dân sông quanh vùng đã lên tiếng cảnh báo.

Như vậy họ đã đến thăm kiểm tra sơ sơ rất rất nhiều lần... Vấn đề là ai tiếp tay cho Vedan huỷ hoại môi trường thì phải xử lý họ và đưa họ ra trước vành móng ngựa dù cho họ đang đương chức hay đã hạ cánh.

Lý do tại sao? Có hay không việc họ ăn đút lót của Vedan nên có tình làm ngơ thậm chí khuyến khích Vedan vi phạm pháp luật.

Trong một XH còn sự coi thường pháp luật và chuẩn mực đạo đức, nếu không có biện pháp kiểm soát mạnh sẽ đến lúc dân VN sẽ không có nước sạch để dùng, không có khí trời trong lành để thở, không có thức ăn để sống và cái nguy nhất là không còn đạo lý phải trái để tựa vào nữa thì tương lai của dân tộc này sẽ về đâu? Ai sẽ là người chịu trách nhiệm.

Họ và tên: Dương Minh
Địa chỉ: Q.TB - Tp.HCM
Email: vtd-veic@hcm.vnn.vn

Cái chính chẳng riêng gì sự kiện "Vedan" là chúng ta đang thiếu CON NGƯỜI. Thử hỏi có ai là "công bộc" cho dân một cách đúng nghĩa? Đây không phải chuyện "to tát" là thiếu trình độ, thiếu quy định, vv và vv... để không biết, để không có cách sử lý kịp thời. Chừng nào còn phải lý luận, còn phải bàn cãi (thực chất là loanh quanh, ngụy biện)... đồng thời chưa có CON NGƯỜI thì khi đó vẫn còn kiểu "Vedan"!

Họ và tên: vương kim lân
Địa chỉ: hà nội
Email: vuongkim_lan@yahoo.com

nước là nguồn gốc của sự sống, vậy mà chính con người đang ngày đêm hủy hoại nó... Hãy ra tay ngăn chặn những hành vi hủy hoai môi trường, không nói suông mà phải bằng những hành động thực tế, với những người có tinh thần trách nhiệm, luật pháp nghiêm minh... Tôi tin rằng chúng ta sẽgiải quyết được tình trạng ô nhiễm môi trường đang diễn ra hàng ngày

Họ và tên: Đặng Văn Lịch
Địa chỉ: Hà Nội
Email: lovelovelove_vakt2@yahoo.com.vn

Ở nước ngoài sau những vụ bê bối người ta thường ngay lập tức xin từ chức. Trong khi đó ở nuớc mình vụ "Vedan" là một điển hình cho việc trách nhiệm chằng thuộc hẳn về ai cả.

Hơn nữa sai lầm là quá nghiêm trọng mà cũng chẳng thấy ai đứng lên nói lời xin lỗi với những người dân bên con sông đã bị làm huỷ hoại suốt bao nhiêu năm.

Cân bằng phát triển kinh tế và bền vững môi trường điều đó cần thực hiên mà trung tâm là người dân sống xung quanh nơi xây dựng những công ty, nhà máy. Những nhà máy mọc lên tạo công ăn việc làm cho 1000 người thì làm ảnh hưởng xấu đến môi truờng sống của số người gấp 10 lần như vậy.

Trách nhiệm thuộc về ai và những ai phải chịu trách nhiệm về những vấn đề nhu Vedan.

Nhà nước cần làm rõ nếu không muốn bộ máy chính trị hoạt động có vấn đề khi không làm thoả mãn lòng dân.

Họ và tên: Hùynh Xuân Thọ
Địa chỉ: Phường Mỹ Phú - TP Cao Lãnh - Đồng Tháp
Email: huynhxuantho@yahoo.com.vn

- Hãy làm rõ thêm về trách nhiệm quản lý môi trường tại sông Thị Vải, do Vedan gây ra, e rằng nếu làm lớn thêm sẽ có không ít vấn đề tiêu cực lớn còn tiềm ẩn bên trong sự việc mà tôi tin chắc rằng phía lãnh đạo Vedan đã nắm và chuẩn bị sẽ tung ra khi các cơ quan chức năng bắt được "bài"...

Họ và tên: Pham Ha
Địa chỉ: HCM
Email: songnhac@gmail.com

Từ khi có những vụ tai tiếng xảy ra, đặc biệt là sau khi vụ Vedan bị phanh phui (cũng như những vụ khác), chưa có một quan chức nào của chúng ta can đảm đứng lên xin từ chức - cho dù trách nhiệm của họ là phải bảo đảm được việc quản lý nhà nước trong phần việc được giao. Ngược lại, có cảm giác các vị rất giỏi chuyển trách nhiệm cho nhau.

Hãy nhìn những vụ từ chức ở những nước khác, nếu chỉ cần sai phạm của một bộ phận thì bộ trưởng cũng phải từ chức. Còn Việt Nam chúng ta làm ngược lại, phải tìm ai đó gánh chịu trách nhiệm để còn giữ ghế.

Các cán bộ quản lý theo định nghĩa là công bộc của dân nhưng lại dùng tiền và môi trường sống của dân cống hiến cho cuộc sống riêng tư của mình và cho con đường thăng tiến của mình có đáng để các cấp quản lý có những biện pháp mạnh hay không?

Tôi nghĩ chúng ta đang kêu gọi trách nhiệm của từng công dân đối với sự sống trong sạch xung quanh, và những người hô hào nhiều nhất lại là những công bộc của dân nhưng khi có chuyện xảy ra thì đổ lỗi do cơ chế, do không đủ trình độ (giống như khi chuyển sang nền kinh tế thị trường nhiều doanh nghiệp nhà nước bị các giám đốc làm cho đồng vốn của doanh nghiệp càng ngày càng giảm và khi bị quy trách nhịêm thì do thiếu hiểu biết và không đủ trình độ quản lý). Nếu như không đủ trình độ quản lý hoặc hạn chế hiểu biết các vị nên từ chức để những người khác có năng lực hơn cống hiến cho dân, cho nước chứ giữ ghế làm gì?
 
Chưa kể các vị là đảng viên và luôn học thuộc lòng các điều quy định đối với đảng viên, nhưng khi ra khỏi cơ quan thì các điều quy định đó các vị chả bao giờ áp dụng. Vậy thì trách nhiệm của các công bộc đó như thế nào?

Tôi nghĩ chúng ta cần có những biện pháp mạnh không những đối với các sai phạm của các doanh nghiệp mà cần có biện pháp mạnh ngay đối với những bộ, tỉnh và cơ sở có liên quan đến những sai phạm thì chúng ta mới chấn chỉnh được tình hình coi thường pháp luật và cuộc sống của người dân như nay.

Họ và tên: Mạnh Quân
Địa chỉ: Cầu Giấy, Hà Nội
Email: metconco@vnn.vn

TS Đặng Hùng Võ đã phân tích vấn đề rất chính xác từ rất nhiều góc độ, có cái nhìn rất mới là từ cả phía những "thủ phạm", ở đây là các doanh nghiệp. Thật đúng, giải quyết lịch sử là điều rất khó. Nên cải tạo lại tư duy nhìn nhận sự việc, chế tài pháp qui của nhiều lĩnh vực và cách thức tổ chức điều hành hệ thống công quyền trong lĩnh vực môi trường.

Họ và tên: Nguyen Hong
Địa chỉ: Bắc Ninh
Email: songma278@yahoo.com

Thực ra nếu ai cũng có đủ bản lĩnh để đưa ra những ý kiến, những giải pháp đúng đắn thì tất cả những sự việc sẽ không đến mức quá tồi tệ. Nếu những ý kiến của người dân, của cử tri được lắng nghe, được kiểm tra thì tất cả những sự việc sẽ không đến mức quá tồi tệ.

Đâu phải có một mình Vedan bây giờ? Hiện tại các cơ quan chức năng luôn giải quyết hậu quả chứ không phải là phòng ngừa. Mà nếu chỉ để giải quyết hậu quả thì rất khó: kinh phí, trình độ của người giải quyết...

Nhiều trường hợp rõ như ban ngày, ai ai cũng biết thì tại sao nhà quản lý không biết (?) hay cố tình không biết (?), ai đi qua cũng nhìn thấy thì tại sao nhà quản lý không nhìn thấy(?), tại sao nhiều trường hợp không cần có đơn thư thì cứ phải chờ đơn thư, cơ quan chức năng để làm gì (?); tại sao cứ phải để chuyện xảy ra quá lộng hành, quá công khai mới đi giải quyết hậu quả.

Tại sao các đơn vị luôn kêu thiếu lực lượng, thiếu trình độ... thì không tăng cường lực lượng, cử người đi học... Tôi thiết nghĩ nếu thiếu lực lượng, trình độ thì ta bổ sung, thiếu kinh phí sẽ có đề xuất chẳng hạn như xảy ra các việc vi phạm thì sẽ phạt, số tiền phạt đó sẽ dùng để giải quyết về vấn đề lương, chế độ cho người được tăng cường. Chẳng hạn số tiền để giải quyết để khắc phục hậu quả của vedan có thể "nuôi" được bao nhiêu người để tăng cường nhân lực, vật lực?

Họ và tên: Lê Hanh
Địa chỉ: Hà Nội
Email: hanh@yahoo.com

Theo ý kiến của cá nhân tôi thì Việt Nam đủ "chất xám " để làm tốt các công tác quản lý nói chung và quản lý môi trường nói riêng. Và tôi cũng đồng ý với ý kiến của Gs.TSKH Đặng Hùng "Cán bộ bớt nhậu, bớt giữ ghế, tận tuỵ với nhiệm vụ".

Hàng năm Nhà nước bỏ ra không ít tiền từ ngân sách để thực hiện nhiệm vụ Hợp tác quốc tế và học hỏi các kinh nghiệm quản lý của các nước trên thế giới. Đây là là dịp để "cán bộ" đi "du lịch" nước ngoài "miễn phí" thành phần đoàn đi hầu hết là "cán bộ" sắp nghỉ hưu, đôi khi có những "cán bộ" còn tới 10 năm nữa mới đến tuổi "hạ cánh" nhưng vô cùng trì trệ trong việc học tập, cập nhật kiến thức. Thiết nghĩ, tiền bạc của Nhà nước bỏ ra có "đào tạo" được can bộ không.

Quay trở lại với "Vedan", những gì Vedan đã lấy đi từ môi trường sinh thái của sông Thị Vải quả thực là không thể lấy lại được và không gì bù đắp được đối với môi trường, hệ sinh thái và cuộc sống chật vậnt khốn khó của người dân đã từng kiếm sống trên dòng sông này.

Tôi trộm nghĩ: nếu Luật của nhà nước nghiêm hơn, ví dụ như thu hồi giấy phép hoạt động kinh doanh đối với bất kỳ công ty nào vô trách nhiệm với môi trường. Liệu còn bao nhiêu "Vedan" đang đe doạ môi trường, đe doạ hệ sinh thái, đe doạ đến cuộc sống của nhân dân?

Họ và tên: Lương Hiệu
Địa chỉ: Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội
Email:

Hãy rà soát lại xem, trong 14 năm qua, bao nhiêu quan chức, từ trung ương đến địa phương, đã đi Đài Loan do Vedan mời, tài trợ hậu hỹ thì hiểu ngay vấn đề mà.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: tddh35@yahoo.com

Vụ Vedan chưa dứt lại nổi lên vụ MIWON tiêu hủy sông Hồng, mặc dù người dân đã nhiều lần phản ánh song đến thời điểm này vẫn không hề có một quan chức nào đoái hoài, quan tâm, ngay cả các cán bộ kiểm tra về VSMT cũng PHỚT LỜ mọi sự thật đã và đang được phơi bày để đề xuất tặng bằng khen. Tìm đâu cho ra những CÔNG BỘC của dân?????

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Tư vấn quy hoạch: Câu hỏi bên trong sáng kiến ngoại nhập (02/10/2008)
An toàn thực phẩm nhìn từ vụ sữa độc (01/10/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Kinh tế Việt Nam và chặng đường dài phía trước
Ngăn chặn tham nhũng bằng luật ngân sách
Nước Mỹ với thứ vũ khí hơn 200 năm
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Tại sao văn hóa "suy dinh dưỡng"?
Có nên để Hồ Tây cho người nước ngoài ở và buôn bán?
Đổi mới cơ chế dùng người để dẹp lạm phát chức danh
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Gần 300 nữ phóng viên Mỹ từng có mặt ở Việt Nam
Góc nhìn về chiến tranh VN của các nữ phóng viên Mỹ
Những bức ảnh khiến Obama phải giấu
HARVARD'S
Học hỏi từ mọi người
Xây dựng liên minh và đối tác hiệu quả
Marketing và những cuộc cách mạng dữ liệu xã hội
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
Tuyên chiến với cuộc tấn công của hàng ngoại chất lượng thấp
Doanh nghiệp thua đau bởi hàng Trung Quốc giá rẻ
Những sai lầm chiến lược
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - 141 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội - Điện thoại: 04 37722729, Fax: (04)37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn