Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
0h ngày 1/1/2009 (giờ Việt Nam), thời tiết giá rét cũng không ngăn được hàng vạn người Hà Nội kéo ra bờ hồ Hoàn Kiếm để mừng đón tết dương lịch.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cựu chủ tịch FED của Mỹ Alan Greenspan đã nói ông "bị sốc vì mất niềm tin". Niềm tin ấy là gì? Câu trả lời có trong cuốn hồi ký Kỷ nguyên hỗn loạn của ông.
Bạn làm gì, khi đồng nghiệp là một kẻ phá hoại ngầm?(P2)
05/12/2008 08:19 (GMT + 7)
Mark rơi vào một tình huống trớ trêu: Buổi thuyết trình sắp diễn ra, nhưng anh không thể nào tìm được file tài liệu mà mình cần? Ai đã chơi khăm Mark? Liệu anh có vượt qua được thử thách này để giữ vững vị trí của mình hay không? Nếu bạn là Mark, bạn sẽ làm gì trong tình huống này?


>> Bạn làm gì, khi đồng nghiệp là một kẻ phá hoại ngầm?(P1)

Một người thích thể hiện

Khi các vị giám đốc cấp cao đều đã đến đông đủ, Paul O’Rourke – người đứng đầu bộ phận – đưa mắt nhìn Mark đầy thiện cảm. Đột nhiên Mark cảm thấy thiếu tự tin, và anh bất giác mỉm cười.

“Chúng ta vừa hoàn thành việc đàm phán với sáu công ty trong mảng bán lẻ” - Nicole bắt đầu ngay sau khi ánh điện mờ đi. Slide trình chiếu nêu ra một vài đối thủ cạnh tranh nhỏ hơn của Millhouse trong ngành công nghiệp may mặc. “Trong số ba công ty còn lại mà chúng ta đang theo đuổi, Millhouse là công ty lớn nhất.”

Nicole ung dung trình bày hết những nội dung trong phần của mình, còn Mark bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn. Đó toàn là những thông tin cũ rích – anh nghĩ. Tại sao lại cứ khai thác nó nhỉ? Anh liếc nhìn những khuôn mặt đang tràn đầy kì vọng.

Khốn khổ vì đồng nghiệp chơi xấu, Mark đã không thể
hoàn thành bài thuyết trình của mình
Ảnh minh họa: www.jndscomputersales.com

“Như các vị ở đây có thể nhớ lại, năm ngoái chúng ta đã suy đoán về việc liệu Millhouse có khả năng sẽ tiếp tục giấc mơ bành trướng bằng việc thực hiện thêm bất kì vụ mua lại nào nữa không”, cô nói. Tiếp sau đó, ánh mắt của cô trở nên sáng hơn bất kì lúc nào, Nicole nhấp chuột vào một slide mà Mark chưa từng nhìn thấy. Đó là một biểu đồ cơ cấu. “Gần đây tôi phát hiện ra rằng Millhouse đang cân nhắc việc tái tổ chức cơ cấu, và đây là diện mạo mới có thể về cơ cấu tổ chức của họ.”

Hoàn toàn choáng váng, Mark nhìn lại xung quanh một lần nữa. Một vài vị giám đốc đang chăm chú nhìn màn hình với ánh mắt đầy tò mò.

Paul mở lời: “Tôi thấy rằng cơ cấu tổ chức mới này có vẻ khá gọn nhẹ, hơn hẳn trước đây. Dường như họ đang dự định sẽ thuê ngoài (outsource) một vài hoạt động của mình.”

Lập tức mọi người bắt đầu tranh luận, như thể một nhóm những nghị sĩ hùng biện mà ai nấy đều khăng khăng bảo vệ chính kiến của mình. Nicole ra hiệu yêu cầu mọi người im lặng trở lại và bắt đầu trả lời các câu hỏi nghi vấn – lần lượt từng câu một – những câu hỏi này ngốn hết phần lớn thời gian còn lại của cuộc họp.

Lúc đó, Mark biết rằng anh nên tham gia vào, nhưng đầu óc anh hoàn toàn quay cuồng. Đó chính xác là những thông tin đang nằm trong file dữ liệu mà anh đã cất công tìm kiếm. Tại sao Nicole lại có nó, và tại sao cô ấy không chia sẻ nó với anh? Vào lúc 2h chiều, Paul lại là người lên tiếng chốt lại cuộc họp, tuyên bố rằng việc triệu tập cuộc họp tiếp theo sẽ diễn ra vào tuần tới.

Mark vô cùng tức giận khi các vị điều hành đều đã ra khỏi căn phòng. Thậm chí cứ cho là Nicole không hề giấu giếm những thông tin quý giá kia, nhưng tại sao cô lại chèn thêm những dữ liệu quan trọng như vậy vào bài thuyết trình mà không thèm nói với anh nửa lời? Cô ấy là đồng nghiệp kiểu quái gì vậy?

“Giỏi lắm, nhà thám tử” (gián điệp thông tin doanh nghiệp) - trên hành lang, Mark còn nghe thấy Paul tán thưởng Nicole.

Mark cố nén giận. Anh phải mặt đối mặt, nói chuyện thẳng thắn với cô ta vào một lúc nào đó – vì lúc này đang có mặt Paul. Vì thế anh đành trì hoãn chuyện này lại. Để tới khi chỉ có hai người.

Kẻ vượt mặt

Nửa giờ sau, Paul sải bước vào văn phòng của Mark. “Này Mark, anh biết đấy, tôi nghĩ là chúng ta cần biết rõ hơn về đường đi nước bước tinh khôn của Millhouse. Tôi băn khoăn không biết liệu anh có thể liên lạc với bạn của anh, ngài Beasley ở bên đó được không? Có lẽ bữa trưa là một ý kiến hay, hãy tìm hiểu xem bạn của anh đang nghĩ gì. Tôi muốn khi đã bước vào cuộc chơi, chúng ta cần phải hiểu rõ đối thủ.”

Mark không trả lời ngay lúc đó. Anh cảm thấy không mấy thoải mái về lời đề nghị của Paul. Trên hết, anh coi Ian như là một người bạn của gia đình, chứ không chỉ là một đối tác kinh doanh. Nhưng Paul lại là sếp của anh. “Chắc chắn rồi, thưa ngài”, Mark trả lời.

“Nếu có thể, hãy gọi sang văn phòng của ông ấy ngay bây giờ? Hãy nói chuyện với ông ấy càng sớm càng tốt. Cảm ơn anh, Mark.”

Mark nhấc điện thoại lên để gọi sang trụ sở công ty Millhouse. Vừa gọi nhưng anh vừa thầm mong rằng Ian đã rời khỏi văn phòng rồi, nhưng chẳng mất nhiều thời gian, người trợ lý đã nối máy cho anh gặp Ian.

“Ồ chào cháu, Mark!” Ian tỏ vẻ hết sức vui mừng khi nghe thấy giọng nói của anh, “mọi việc đều ổn cả chứ?”

“Cháu có một văn phòng rất tuyệt, với cửa sổ nhìn về phía Nghị viện và tòa nhà của chú,” Mark nhẹ nhàng đáp, “và cháu vừa được giao một nhiệm vụ quan trọng đầu tiên. Trước hết, cháu muốn có một bữa ăn trưa với chú. Cháu nhận phụ trách một nhóm bán lẻ, và cháu muốn biết liệu mình có thể tiến tới đàm phán với công ty của chú không? Lúc nào cháu có thể gặp được chú ạ?”

“Ồ, chú ngạc nhiên vì điều cháu nói. Vừa mới tuần trước, chú đã nhận được email từ một trong số những bạn đồng nghiệp của cháu, cô Nicole Collins. Cô ấy cứ khăng khăng đòi gặp chú. Cháu sẽ đi cùng cô ấy chứ?”

Nghe tới đây, thiếu chút nữa Mark nôn chiếc bánh dăm bông mà anh vừa ăn lúc trưa. “Ồ, vậy ạ? Cháu cũng nghĩ mình sẽ cố gắng phối hợp tốt cùng cô ấy.”

“Chú sẽ dặn trợ lý kiểm tra lại lịch và sắp xếp nhé, có lẽ là tuần sau. Thực sự thì chú rất vui khi cháu gọi điện.”

Mark gác máy và đi về phía phòng làm việc của Nicole. Anh bước vào mà chẳng thèm gõ cửa, sau đó cánh cửa đóng sầm sau lưng anh.

“Nicole, tôi muốn cô biết rằng Paul vừa yêu cầu tôi có một buổi gặp mặt riêng với ngài Ian Beasley. Ông ấy là bạn của tôi, của gia đình tôi. Cô đang liên lạc với ông ấy phải không, về chuyện gì vậy?”

Nicole rời mắt khỏi bàn làm việc và ngước mắt nhìn Mark. Má cô bắt đầu ửng đỏ, “sẽ không có chuyện anh đến gặp ông ấy mà không có mặt tôi đâu Mark ạ!” Rồi cô tự tin đứng dậy. “Tôi đã làm việc miệt mài ở bộ phận này, và đổ biết bao công sức vào dự án Millhouse từ rất lâu rồi. Nếu anh nghĩ anh có thể cướp nó khỏi tay tôi, thì anh sẽ sớm phải nghĩ khác thôi!”

Bạn sẽ làm gì nếu như bị đồng nghiệp của mình chơi xấu sau lưng?
Ảnh minh họa: www.kineticsystemsconsulting.com

Mark nghĩ đã đến lúc phải thành thật, thẳng thắn với nhau. “À, tôi hiểu. Chính vì vậy mà cô định sẽ giành lấy hầu hết mọi công trạng về mình, phải vậy không?”

“Hầu hết mọi công trạng ư?” – Nicole cười như thể đang thách thức và nhạo báng người bạn đồng nghiệp – “Tôi sẽ cố gắng để giành lấy tất cả mọi thành tích về mình!”

Nét sửng sốt hiện rõ rệt trên khuôn mặt Mark. “Bình tĩnh nào Mark, trông anh có vẻ hơi căng thẳng đấy,” giọng cô ta rất đắc thắng khi bước qua anh, thêm một cử chỉ tỏ vẻ khiêu khích, cô ta bước qua Mark và bỏ ra ngoài.

Mark đi theo Nicole, và thấy cô rẽ ở góc hành lang. Đầu óc anh quay cuồng, rối như tơ vò. Anh siết chặt bàn tay, và cảm thấy thật ngột ngạt. Nếu cánh cửa văn phòng Nicole không bằng kính, thì nó đã ăn một cú đấm của Mark.

Giọt nước tràn ly

Vẫn bị choáng váng bởi những lời nói của Nicole, tim đập mạnh, Mark chậm rãi bước về phía văn phòng của Paul. Anh cảm thấy như mình đang lạc vào một giấc mộng và không biết khi gặp Paul, mình sẽ phải nói những gì. Nhưng một điều gì đó thôi thúc khiến anh nhất định phải nói. Phải nói điều gì đó.

Đang nghe điện thoại, nhưng Paul vẫy tay ra hiệu mời Mark vào.

“Tôi có thể xin ngài một phút được không” – Mark khó nhọc cất lời sau khi Paul nghe điện thoại xong. Đây là một việc hoàn toàn mới với Mark.

“Chắc chắn rồi,” Paul nói, tỏ ra rất kiên nhẫn và hỏi lại “Có chuyện gì thế anh bạn?”

“Tôi cần biết một vài điều khi làm việc với Nicole.” Mark thấy giọng nói của mình thật khó nghe.

“Có chuyện gì không ổn à, Mark?” – Paul hỏi.

“Xin phép ngài tôi có thể đóng cửa được không ạ?”

“Ở đây, chúng ta phải tuân thủ nguyên tắc để cửa mở anh bạn trẻ ạ”, Paul trả lời có đôi chút đề phòng, “nhưng nếu làm như vậy khiến anh cảm thấy thoải mái hơn thì cứ làm đi.”

Mark hít thở thật sâu khi cánh cửa kính đã đóng lại. “Tôi đã liên lạc với Ian Beasley, và ông nói rằng Nicole đã sớm liên lạc với ông để gợi ý một buổi gặp mặt. Trên thực thế, có vẻ như cô ấy đã rất... rất cố gắng để xây dựng một mối quan hệ tốt với Beasley kể từ khi Patrick rời đi, và trước khi tôi được tuyển dụng vào đây. Theo như tôi hiểu thì tôi được vào làm ở vị trí này, một phần nhờ vào sự tác động của những mối quan hệ.”

Mark tiếp tục diễn tả lại nỗi kinh ngạc của mình với bài thuyết trình của Nicole, trong anh đang diễn ra cuộc đấu tranh giữa một bên là sự tức giận chỉ trực trào ra và bên kia là sự lúng túng đang đặt anh vào một tình thế khó xử. Anh cảm thấy mình như thể một cậu bé vừa chạy một mạch đến chỗ ngài hiệu trưởng tố cáo tội trạng của tên du côn. “Tôi phải nói rằng, tôi có đôi chút lo lắng về cách hành xử của cô ấy, thưa ngài. Có lẽ cô ấy vừa trải qua một ngày tồi tệ, nhưng ...”

“Cậu có muốn tôi nói chuyện với cô ấy không?” Paul ngắt lời, rõ ràng ông có vẻ đang phát cáu lên khi nghĩ đến viễn cảnh phải đứng ra làm trung gian hòa giải.

“Không, điều đó không cần thiết,” Mark trả lời, cố gắng tỏ ra vững tin - “tôi chỉ muốn chắc chắc ông hiểu chuyện gì đang xảy ra. Còn về phần mình, tôi tin mình có thể chiến đấu tốt trong trận chiến của chúng tôi.”

“Tôi rất vui khi nghe anh nói vậy,” Paul trả lời, phần nào cảm thấy bớt căng thẳng - “tôi cũng nhận thấy rằng Nicole là một phụ nữ trẻ đầy tham vọng, nhưng rồi anh sẽ phải học cách trân trọng những kết quả cô ấy đạt được. Và tôi cũng vậy.”

Bạn đã từng bao giờ bị rơi vào hoàn cảnh của Mark chưa? Nếu có, bạn đã hành động như thế nào? Hãy gửi ý kiến của bạn cho chúng tôi, phản hồi của bạn sẽ được xử lý một cách nhanh nhất. Đó sẽ là những đóng góp để chuyên mục Harvard’S ngày càng hoàn thiện với những tình huống trong công ty mà bất cứ ai cũng có thể từng gặp phải.

- Bài tập tình huống do Bronwyn Fryer khởi xướng trên tạp chí Harvard Business Review, số tháng 11 / 2008 -

  • Tuyết Lan dịch
ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Bạn đã từng suy nghĩ về những vấn đề này? Hi vọng chuyên mục của chúng tôi sẽ giải đáp đầy đủ những thắc mắc của bạn. Hãy gửi nhận xét của bạn tại đây– rất có thể chúng sẽ mở ra những vấn đề mới cho chuyên mục.)
 
Họ và tên: Thanh Mai
Địa chỉ:
Email: thanhmai_93@yahoo.com

Tôi thấy trường hợp này là rất phổ biến, nhưng cách kể chuyện của tác giả rất thú vị đấy chứ! Đặc biệt là cái kết mở rất bất ngờ, mở ra nhiều hướng suy nghĩ khác nhau.

Tôi nghĩ với anh chàng Mark sau khi được một bài học như vậy rất có thể sẽ có nhiều cuộc chơi mới hấp dẫn hơn nữa với cô nàng Nicole tham vọng.

Nhưng tôi hơi băn khoăn một chút về ý kiến của bác sếp trong đoạn kết là thế nào nhỉ, "chấp nhận", như vậy bác ấy có biết những việc cô kia làm không? Có tin anh chàng Mark tội nghiệp không nhỉ?

Họ và tên: Xuan Khoa
Địa chỉ:
Email: xuankhoa69@yahoo.com

Bản thân tôi đã từng có một kinh nghiệm tương tự khi đó tôi ở vị trí của Mark nhưng là một Phó Phòng Kinh doanh và Nicole là một nhân viên nữ mới ra trường làm trong bộ phận xuất khẩu của tôi. Cô ta đóng vai trò một con cừu non thật đạt để được học hỏi kinh nghiệm từ tôi cũng như nhận được sự hỗ trợ của tôi cho đến một ngày kia tôi được biết cô ta làm việc trực tiếp với CEO từ lâu và cho biết các sáng kiến là của mình chứ không phải từ gợi ý của tôi. Từ đó CEO đánh giá rất cao năng lực của cô ta. Tôi đã quyết định sáng suốt khi rời bỏ công ty trước khi cô ta kịp học hỏi hết những kinh nghiệm mà tôi tích lũy được và để mọi người thấy được "năng lực" thật của cô ta.

Họ và tên: Hạ Tuyết
Địa chỉ:
Email: hanoi.summer@gmail.com

Mà không hiểu sao ngày nay lại có nhiều người thích chơi trò móc nối ngầm với sếp thế nhỉ? Chơi trò hai mặt mà người ta vẫn cảm thấy thoải mái thì lạ thật, tham vọng của họ lớn tới mức họ chẳng cần quan tâm tới hậu quả của việc sẽ mất bạn, mất đi cảm giác cạnh tranh công bằng, mất cả tinh thần học hỏi đúng cách.

Mà tôi thấy tệ hại hơn là việc này len lỏi vào trong cả môi trường học đường. Không ít lần tôi nghe con gái về nhà nức nở vì bị mấy đứa bạn thân chơi xấu kiểu như cái cô Nicole xinh đẹp trong mẩu chuyện trên.

Vậy vấn đề là phải làm gì? Cả sếp và nạn nhân cần hết sức sáng suốt và phải có vài thử thách nho nhỏ, liên tục để thử cái cô bé tham vọng kia! Liệu có cách nào khác không?

Với câu hỏi mà bạn Thanh Mai ở trên đặt ra, tôi nghĩ đó ông sếp Paul thừa hiểu rằng cô kia đã làm gì, bởi bác í cũng kinh qua vụ anh chàng tiền nhiệm của Mark rồi còn gì, chẳng qua là không có bằng chứng thôi!

Họ và tên: NDQ
Địa chỉ:
Email: ngunguoi123456@yahoo.com.vn

Cái vụ này, bản thân em bị te tua nhiều rồi nhưng cũng thú vị lắm. Hồi xưa em và các bạn trong văn phòng cũng bị một chuyên gia "iền đạo văn phòng" chơi trò chỉ đạo cướp công. Sau đó mọi người tức quá mới hợp sức lại cộ lập chuyên gia này. Công viêc gì thuộc trách nhiệm của mình thì làm còn nếu chuyên gia nhờ vả làm thêm này nọ thì từ chối khéo hoặc nói thẳng không thích làm. Vì chuyên gia được sếp tin tưởng nên giao việc nhiều nên công viêc ngập đầu. Hồi xưa có mọi người giúp mới xong, còn nay thì không làm kịp nên chuyên gia cũng bị te tua đến mức mất việc.
Sau này ngẫm lại, thấy em và mọi người hành xử cũng không phải nhưng nếu không làm như vậy thì tức không chịu nổi vì em sống theo nguyên tắc: "ai ném mình một hòn đá, thì phải bắn trả bằng tên lửa hạt nhân". Nếu ai mà chơi xấu đồng nghiệp, tiến thân bằng cách dẫm lên người khác như vậy thì thế nào cũng có ngày bị người khác chơi lại thôi. Người ta có câu "vỏ quýt dày có móng tay nhọn" mà.

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: nt01011980@yahoo.com

Nói chung, mục đích của công việc là đem lại lợi nhuận cao nhất cho công ty mà bạn đang làm nên đối với sếp, ai cũng không quan trọng bằng kết quả đem lại. Vậy sao ta không mở lòng mình ra để cùng hợp tác có vẻ tốt hơn là giữ các kinh nghiệm này nọ cho bản thân vì chính ta cũng có phải là hoàn hảo đâu.

Có điều, có qua thì phải có lại, bạn cũng phải cố nhận được từ sự cạnh tranh đó 1 cái gì đó, ít nhất cũng là kinh nghiệm đối nhân xử thế đối với đồng nghiệp và cũng không nên cay cú quá. Tôi nghĩ cô Nicole ngoài đời sẽ là người khá thành công, nhưng đời sống riêng thì sẽ bị vẩn đục vì tích cách như vậy.

Họ và tên: trần văn tuấn
Địa chỉ:
Email: trantuan_140287@yahoo.com.vn

Chắc chắn khi trả lời tình huống này sẽ có ba trường phái:
1, Mark sẽ chơi lại Nicole bằng cách nói toạc hết tất cả
2, Tìm và nói chuyển với nicole.
3, Mark sẽ tuyên bố rời khỏi công ty.
Theo tôi, cách giải quyết đúng nhất là cách 2. Truớc hết, ta hãy phân tích khó khăn của cách này. Một thực tế đòi hỏi ở chúng ta là sự kiên nhẫn. Đối mặt với một đồng nghiệp trơ trẽn thì rất khó để nói chuyển một cách thẳng thừng được. Nicole là một người tham vọng và Mark biết điều này, và Mark chỉ muốn gây ấn tượng ngay lần đầu tiên. Tôi cho rằng Mark nên nói chuyển với Nicole bằng những thứ tình cảm nhất, trước tiên Mark đã biết Nicole chơi đểu mình, đừng bao giờ nói chuyện này truớc Nicole mà hãy tìm chuyện tình cảm để nói. Tôi nghĩ cách này có thể ổn thoả về lâu dài, nếu như Mark muốn làm việc tại công ty, vì rằng Nicole đã có tiếng là làm việc rất tốt tại công ty và điều cô ấy bị sa thải là không thể!

Họ và tên: godfather
Địa chỉ: dn
Email: nta_child@yahoo.com

... Tôi nghĩ Paul đã nhìn thấy được vấn đề và đây đúng là một lãnh đạo có kinh nghiệm, từng trải.
“tôi cũng nhận thấy rằng Nicole là một phụ nữ trẻ đầy tham vọng, nhưng rồi anh sẽ phải học cách trân trọng những kết quả cô ấy đạt được. Và tôi cũng vậy.”.
- Đầy tham vọng: tức là cô ấy có thể làm mọi chuyện để đạt được ý muốn của mình.
- Anh phải trân trọng: trân trọng có thể ở trong nháy "", đó cũng chính là bài học cho anh (Mark), để anh biết phải sống chung, biết xử lý và lường trước những nguy cơ cho mình
- Tôi cũng vậy: nếu tôi (Paul) biết "dụng" một nhân viên với đầy tham vọng, là biết chế ngự mặt tích cực và phát huy sở trường của nhân viên đó, thì đó cũng là một thành công.

Họ và tên: Nguyễn Minh Hương
Địa chỉ: HN
Email: minhhuong_nguyen2004@yahoo.com

Theo tôi, trong tình huống này sau khi đã trao đổi với Paul, Mark nên chuẩn bị tốt cho dự án sắp tới thay vì phản ứng gay gắt, anh ta cần một cuộc nói chuyện thẳng thắn với Nicole và cùng hợp tác để dự án đạt kết quả tốt. Với những đồng nghiệp như vậy cách tốt nhất là nên bình tĩnh để đối phó với kẻ khó chịu này và cố gắng hiểu Paul muốn nhắc nhở mình điều gì, ông ta quả là người lãnh đạo khôn khéo.

Họ và tên: Nguyễn hùng Đặng
Địa chỉ: hà nội
Email: dang_1930@yahoo.com.vn

Tôi bị 1 vố thế này:
Tôi được sếp tổng giao đánh gấp1 công văn quan trọng cho đối tác mà không cần thông qua phòng.
Tôi nhanh chóng hoàn thiện công việc và chuẩn bị in thì sếp phòng gọi tôi xuống lấy tập giấy pho to.
Khi tôi quay lên lập tức in tài liệu ra mà không kịp xem xét lại do việc quá gấp.
Khi về lại phòng, nhìn lên màn hình tôi không tin vào mắt mình khi cái công văn mà tôi đã viết đã bị thay đổi gần hết những thông tin quan trọng. Tôi vội vàng sửa chữa và in tài liệu rồi đi xuống xin lỗi sếp tổng. Quả phốt này làm tôi mất điểm với sếp tổng nghiêm trọng.
Sau đó 1 thời gian thì tôi lên làm quản lý và được báo lại tên người đã chơi đểu tôi.
Quả thật điều tôi được biết làm tôi choáng váng khi người chơi tôi lại là sếp phòng của tôi.

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
Bạn làm gì, khi đồng nghiệp là một kẻ phá hoại ngầm?(P1) (04/12/2008)
Khủng hoảng có thể thúc đẩy hội nhập? (03/12/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
Thị trường mới của Trung Quốc: Xuất khẩu nông dân
Một kỉ nguyên mới đang chờ đón nước Mỹ
Chúng ta đang bỏ quên những giấc mơ?
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Một cách đánh giá khác về dạng văn "cảm xúc"
Bài văn điểm 4 là thỏa đáng?
Khi người Việt yêu bóng đá
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Cái giá buộc phải nhận khi Calisto được yêu mến
2009: Báo in Mỹ còn cơ sống sót?
2008: 10 sự kiện báo chí đưa "dưới tầm"
HARVARD'S
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 2)
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 1)
Các thị trường mới nổi làm gì trước khủng hoảng tài chính?
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
GS.Kaplan: "Quốc gia là một con thuyền, DN là những tay chèo"
HLV Calisto: "Lương tâm là ông chủ duy nhất của tôi"
Trực tuyến với GS Robert Kaplan, cha đẻ mô hình Bảng điểm cân bằng
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại: 04.37722729 Fax: 04.37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn