|
Ý kiến của Hassan:
Theo tôi, trước hết tôi cần trung thành với bản thân và gia đình, sau đó là đội ngũ làm việc, thứ ba mới đến khách hàng và công ty.
Tôi luôn trung thực với bản thân về những điểm mạnh và điểm yếu của mình. Tôi luôn cố gắng để hoàn thiện bản thân hơn dưới góc độ là một con người và một nhà quản lý. Tôi luôn nhất quán. Tôi luôn công bằng và không bao giờ thiên vị một cá nhân nào đó trong nhóm của mình hơn người khác, thậm chí kể cả khi tôi cảm thấy thích người đó. Tôi luôn chăm sóc bản thân bằng cách tập luyện và ăn uống điều độ cũng như luôn luôn trông thật tươi tỉnh. Bản báo cáo phản hồi nói rằng tôi là một nhà quản lý có năng lực và là người đáng tin cậy.
Điều tôi cảm thấy thiếu đó là khả năng tự đặt ra kế hoạch cho bản thân. Tôi cần phải có một mạng lưới rộng rãi hơn. Tôi cũng cần phải củng cố sơ yếu lý lịch bằng việc tham gia góp ý kiến trong các cuộc họp lãnh đạo hàng tuần thay vì chỉ đơn giản lắng nghe do sợ bị mang tiếng là huênh hoang.
Những người khác cũng nói rằng họ không muốn có một thương hiệu quá mạnh vì họ không muốn bị coi là kiêu ngạo.
Bà đã chỉ cho tôi thấy rằng có một thương hiệu cá nhân là hết sức cần thiết trong thế giới kinh doanh hiện nay. Nếu một cá nhân thực sự thể hiện đúng khả năng của mình, thì việc phát triển thương hiệu của người đó là điều cần làm.
Nếu một cá nhân không biết phát triển thương hiệu cho riêng mình, khả năng thăng tiến của cá nhân đó sẽ bị bỏ qua. Trong khi đó, những người biết cách quảng bá cho thương hiệu của mình sẽ tiếp tục thành công dù họ có thể không phải là những người xứng đáng nhất.
Chiến thuật này tỏ ra rất phù hợp ở các công ty phương Tây, nơi luôn nhấn mạnh tính cạnh tranh và tính cá nhân. Triết lý này hiện đang ngày càng được áp dụng nhiều ở các khu vực có nền văn hóa truyền thống.
Mọi người cần phải biết thông điệp này để có thể đánh giá năng lực của bản thân một cách trung thực nhất.
Ý kiến của Ben Portland:
Trung thành với một đội ngũ làm việc có thể khá nguy hiểm. Một vài năm trước, khi lần đầu tiên tôi được nhận trách nhiệm quản lý một nhóm làm việc, tôi đã sai lầm khi quá quan tâm đến từng cá nhân. Tôi quên rằng yếu tố quan trọng nhất là thành tích của cả nhóm.
Tôi đã sai khi tìm cách động viên những thành viên lão làng trong nhóm, những người luôn cảm thấy rằng họ không được quan tâm đến. Làm như vậy, tôi đã bỏ qua thái độ của những thành viên trẻ trong nhóm.
Tồi tệ hơn là khi chiến lược của tôi đã bị hiểu nhầm. Những thành viên lâu năm cho rằng tôi không có năng lực lãnh đạo và xem thường tôi. Còn những thành viên trẻ cho rằng tôi quá vô lý. Không ai cảm thấy được lợi từ chiến lược của tôi.
Nhưng tôi đồng ý với ý kiến của bà, thưa bà Gill! Hãy trung thành với bản thân mình. Người có khả năng lãnh đạo là người có khả năng đưa ra một quyết định khó khăn với lý do chính đáng. Đây không phải là một cuộc thi đấu để dành được sự mến mộ nhiều hơn. Một thương hiệu cá nhân hiệu quả đó là phải dám dũng cảm đưa ra một quyết định khó khăn.
Ý kiến của Rachel:
Quả là một lời khuyên hữu ích. Nhưng sẽ ra sao nếu ai đó quá chú trọng vào xây dựng thương hiệu cho bản thân? Thách thức ở đây là bạn phải thể hiện trong thực tế tất cả những gì bạn nói khi mà chưa ai biết gì về bạn cả. Bạn phải thể hiện thật tự nhiên. Tôi biết nhiều đồng nghiệp của mình luôn làm mọi thứ để đánh bóng sơ yếu lý lịch của bản thân. Điều này khiến các đồng nghiệp và ông chủ của họ khó chịu. Có ai có thể đưa ra lời khuyên để áp dụng được chiến lược của Gill mà không để mọi thứ đi quá xa không?
Ý kiến của Jason Everett:
Tôi đồng ý, những người thành công luôn có thương hiệu riêng của họ. Nhưng họ thường làm điều đó theo bản năng. Một CEO có uy tín vào những năm 1950 có lẽ chưa bao giờ nghĩ về việc xây dựng hình ảnh cho ông ta.
Ngày nay, một CEO có tham vọng không thể làm như xưa nữa. Cho dù cá nhân đó có đang làm việc trong môi trường công ty hay không, một hình ảnh độc lập hay sáng tạo có ý nghĩa hơn hết.
Trước khi trở thành đề tài của các nghiên cứu trong lĩnh vực kinh doanh, vấn đề này đã được những công ty quảng cáo nhận ra. Hãy nhớ cách nhà sản xuất xe ô tô VW của Đức trở thành hình ảnh điển hình cho sự tin cậy và phong cách đặc trưng. Các công ty chiếm lĩnh thị trường ở các ngành công nghiệp tiêu dùng, như mỹ phẩm, quần áo và dược phẩm hiểu rằng doanh số bán hàng phụ thuộc vào tính phổ biến của thương hiệu đó, và yếu tố này quan trọng chẳng kém gì chất lượng của sản phẩm.
Thường thì thương hiệu là yếu tố đem lại sự khác biệt. Các sản phẩm dầu gội đầu khá giống nhau ở cùng một mức giá nhất định. Điều gì khiến cho một công ty chiếm lĩnh được thị trường? Đó chính là thương hiệu.
Ngày nay, những bếp trưởng hàng đầu ở Anh đã trở thành những người xây dựng hình ảnh quan trọng cho bản thân họ và cho những người khác. Jamie Oliver, một thanh niên xuất thân từ tầng lớp bình dân, đã trở thành gương mặt đại diện của chuỗi siêu thị Sainsburys. Anh ta đã làm thay đổi hình ảnh của chuỗi siêu thị này. Người mua hàng nghĩ đến hình ảnh Oliver khi họ đến Sainsbury"s.
Một bếp trưởng người Anh khác Gordon Ramsay đã tự xây dựng thương hiệu cho riêng mình. Thông qua các chương trình tivi thực tế, ông đã tự xây dựng cho bản thân mình một hình ảnh về người bếp trưởng tài năng và một thiên tài kinh doanh. Ông đã có nhiều nhà hàng ở London và trên khắp thế giới. Mọi người đến đây vì tên tuổi của Ramsay dẫu rằng ông hoàn toàn không có thời gian để nấu nướng. Tất cả là nhờ sức mạnh của thương hiệu Ramsay.
Nếu nói rằng chúng ta phải tiếp cận với thương hiệu của cá nhân giống như với công việc sản xuất ô tô hay quản lý nhà hàng thì đúng là đã đi hơi quá xa. Nhưng chúng ta đang sống trong một thế giới hỗn loạn với đa quốc gia, đa sắc tộc. Ai cũng muốn trở nên khác biệt và được mọi người biết đến. Chúng ta phải tự hỏi bản rằng: Chúng ta lĩnh hội như thế nào? Làm thế nào để có thể nâng tầm hình ảnh của mình, làm sao để chúng ta có thể làm tốt hơn năng lực hiện có? Làm sao chúng ta có thể làm tất cả những điều này mà không cảm thấy giả dối? |